o cậu chủ, nhỡ may cậu chủ muốn kiểm tra tình hình kinh tế của cô, không có tiền làm thêm giờ đêm nay, cậu ấy nhất định lại nghĩ cô chạy ra ngoài đi chơi, không được không được! Cô vội vàng rút giấy trong túi quần ra đưa tới trước mặt phó tổng Thư.
Thư Thành Nhạc đưa bút kí tên mình, chữ kí trang nhã xuất hiện trên bảng chấm công của cô.
“Cảm ơn”. Anh đột nhiên nói.
Cô bị giọng nói trầm ấm của anh làm giật mình, nhìn anh vẻ khó hiểu.
“Cảm ơn cô hôm nay đã làm thêm giờ giúp tôi, biểu hiện rất xuất sắc”.
Hai câu khen ngợi ngắn ngủi, niềm vui sướng vì được người khác thừa nhận cuốn bay sự khó chịu trong lòng cô. Cô quên mất, hồi đầu mình không muốn làm thêm giờ tới cỡ nào, quên mất lát nữa về nhà sẽ bị cậu chủ mắng cho thối đầu.
Hóa ra chỉ cần mấy câu khen ngợi của phó tổng Thư sẽ khiến buổi tối bận rộn phục vụ hôm nay trở nên đáng giá.
“Ngẩn ra nhìn tôi thế làm gì? Hình như cô chưa từng được ai khen thì phải”. Vẻ mặt của cô khiến anh mỉm cười.
“… Tôi chưa từng được khen mà”. Cô hấp tấp làm hỏng việc, cậu chủ chưa từng khen cô, cô cũng không biết được người khác khen sẽ vui sướng như thế, hài lòng như thế.
Vẻ vui mừng của cô lộ rõ trên khuôn mặt khiến mắt anh tối lại.
“Sau này làm thêm giờ, cũng được khen chứ?”.
“Muốn được người ta khen như thế sao?”.
“Đương nhiên mà?”. Cô đã nếm vị ngọt rồi, đương nhiên sẽ càng muốn nhiều nữa.
“Được. Tôi khen cô. Trước đó thì…”.
Anh đột nhiên đưa tay kéo cô lại, ấn xuống cái ghế cạnh mình, im lặng khẽ gối đầu lên vai cô, sợi tóc đen mềm của anh lướt qua mũi, thoang thoảng mùi thơm của rượu vang đỏ.
“Phó… phó tổng Thư, anh đàn…”.
“Làm thêm hai mươi phút nữa. Để tôi chợp mắt một lát đi. Tỉnh dậy tôi sẽ khen cô”. Đôi mắt đen của anh khẽ khép lại, thì thầm.
“…”.
Trong đại sảnh trống trải, dưới ánh sáng màu tím nhạt dịu dàng, một người đàn ông mệt mỏi đang gối đầu lên vai cô, không phải cậu chủ của cô, mà là phó tổng Thư…
Cảm giác này rất kì quặc…
Anh khoanh tay, yên tâm tựa lên vai cô, chợp mắt một lát, dường như hoàn toàn thả lỏng trước mặt cô.
Anh nói tỉnh dậy sẽ khen cô? Nhưng có chỗ nào không đúng không nhỉ? Cô đâu muốn kiểu khen này chứ… cái cô muốn được khen là biểu hiện làm việc xuất sắc của mình, không phải biểu hiện hầu người ta ngủ nha!
Diêu Tiền Thụ ngồi im re tại chỗ, thời gian trôi qua, đã sắp mười hai giờ rồi, cậu chủ sẽ không thích cô về nhà quá muộn, đặc biệt là cô còn xù luôn cái hẹn của cậu ấy nữa, cô không thể tiếp tục giúp phó tổng Thư làm thêm giờ nữa.
Cô đang tính mở miệng từ chối, đột nhiên tiếng hỏi khẽ của phó tổng Thư vang lên trên vai.
“Cái nhẫn trên cổ cô ở đâu ra đấy?”.
Diêu Tiền Thụ hít một hơi, vội vàng ôm chiếc nhẫn kim cương ở cổ, đứng bật dậy, tách ra khỏi Thư Thành Nhạc, nhìn anh đề phòng.
Phản ứng kì quặc đó khiến Thư Thành Nhạc nhướn mày. Anh nén nghi ngờ, cười nói, “Viên kim cương lớn thật đấy. Xem ra tiền lương cậu chủ kia cho cô chắc là cao lắm nhỉ?”.
“… Phù”. May mà
CHƯƠNG 24: CẬU CHỦ, PHÓ TỔNG THƯ NÓI XẤU CẬU! (5)
không bị phát hiện ra sơ hở, cô thở phào một hơi, quay người tính chạy trốn. “Phó tổng Thư, hôm nay chắn không còn chuyện gì nữa, tôi có thể về được chứ?”.
Anh cũng chẳng vạch trần cô, chỉ gật đầu.
Thấy anh cho phép, cô lập tức vắt chân lên cổ chạy biến.
Anh cười trộm phía sau, vươn vai rồi từ từ đi tới bãi đỗ xe. Giờ đã mười hai giờ, tàu điện ngầm hết chuyến mà taxi thì khó bắt, anh đoán chỉ cần ô tô ra khỏi cửa là có thể thấy một cô nàng đáng thương bất lực đứng bên đường hứng gió lạnh.
Ừm. Để cô ấy cứ chờ ở cửa kêu trời không thấu, kêu đất không thưa đi. Sau đó, chỉ cần anh ngoắc ngón tay nói một câu – tôi đưa cô về nhà. Cô sẽ không còn chút sức lực chống cự nào mà lao tới bên anh.
Nhìn đi. So với cậu chủ làm mưa làm gió nhà cô, anh đối xử với cô nhân ái bao nhiêu, tốt bụng bao nhiêu.
Diêu Tiền Thụ bị phó tổng Thư trù ẻo, thảm thấy ớn.
Mấy chiếc taxi lướt qua cô, cái nào cũng có người ngồi, cô đeo túi Doraemon thả bộ trên đường, vừa đi vừa ngoái đầu lại, chỉ mong có chiếc xe nào trống đi ngang qua mình.
Tiếc là trời không chiều lòng người.
Xe cứ chạy lướt qua cô, nhưng không có cái nào dừng lại trước lời gọi của cô.
“Tin tin”.
Tiếng còi xe đột ngột vang lên phía sau cô.
Cô quay người lại, chỉ thấy hai ánh đèn xe sáng chói chiếu vào người mình, cô giơ tay lên che mắt, nhìn qua khe hở, nhưng không sao thấy được người trong xe là ai.
“Ai… ai đó?”.
Cô thấy nguời đó không xuống xe, nghĩ là chỉ đi ngang qua, quay đầu lại tiếp tục đi.
Chiếc xe kia cũng không đi thẳng, cứ đi theo sau cô, bấm còi liên tục.
Cô đâu có chắn đường, anh ta cứ thế mà lái đi chứ, cứ bấm còi sau lưng cô liên tục thế làm gì.
Không phải cô xui tới mức đương lúc đêm khuya vắng vẻ đụng phải cướp đường gì đó chứ?
Nghĩ tới đây, cô có chân chạy đi, chiếc xe kia thấy cô chạy, cũng tăng tốc độ đuổi sát sau cô.
“Mẹ ơi! Tôi không đem theo tiền, đừng có đuổi theo tôi mà!”.
Đáp lại cô chỉ có tiếng động cơ tăng tốc ì ì.
Cô vắt chân lên cổ chạy cật lực về phía trước, liếc mắt có ngõ nhỏ xe không đi vào được, cô liền chạy