XtGem Forum catalog
Cặp đôi siêu quậy

Cặp đôi siêu quậy

Tác giả: Yuuki Nguyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324421

Bình chọn: 8.00/10/442 lượt.

àn tán? Chắc chỉ mình tôi nghĩ .. ai thi cuộc thi này cũng bị ấm đầu rồi .. và trong đó có cả tôi ..Tôi nhìn thấy đám đông tụ tập gần ngay bản tin, tôi tò mò, kéo tay nhỏ và Ngọc đến xem. Chúng tôi vừa đến nơi thì bọn người đó mau chóng tản ra, mặt ai nấy tái nhợt, tôi không hiểu chuyện gì nhưng tự nhiên tôi cảm thấy trong lòng phần phựt lửa. Dòng chữ biến thái to đùng chiếm hết cái bản đập nhanh, lẹ vào mắt tôi với tốc độ sấm sét :“THẦN ĐỒNG SIÊU QUẬY KHẢ NGÂN CHIỀU NAY SẼ DỰ THI CUỘC THI THANH LỊCH. MỘT ĐỨA NHƯ NÓ THÌ LÀM ĐƯỢC GÌ NGOÀI VIỆC THÍCH CHỌC PHÁ VÀ GÂY SỰ VỚI NGƯỜI KHÁC? VẬY CÒN KHÔNG BIẾT TỰ LƯỢNG SỨC MÌNH, CÒN DÁM VÁC CÁI MẶT ĐI THI NỮA”Bên dưới còn có dòng chữ nhỏ:”Hot boy Thanh Phong cũng dự thi”.Nhỏ gằn giọng :– Ai làm chuyện này?Mọi người như chết lặng, nín bặt, không ai dám hé răng nửa lời thì từ đâu … nguyên đống ve chai mặt mâm xuất hiện, giọng điệu khinh khỉnh :– Tao làm đó. Làm đếu (đé*) gì được tao? – Thùy Anh nói.– Mày hỏi tao làm gì được mày hả? Chóng mắt lên xem nè !Nhỏ định tát thì Ngọc chụp tay nhỏ lại, thay nhỏ dạy cho Thùy Anh một bài học thì ả né, mất thăng bằng và ngồi bẹp dưới vũng nước. Cả sân trường cười rộ lên. Chuyện này buồn cười hay bi thương đây? Tôi thật không hiểu nổi những tiểu thư con nhà danh giá lại có sở thích khác người như vậy đấy.Chúng tôi cười khí thế làm Thùy Anh tức giận, bỏ đi một mạch khi trông ả chẳng khác gì con chuột lột, cả người thì ướt sũng, đầu cổ bù xù như bà điên.Hắn cười mỉa mai :– Chuyện cậu đi thi ai cũng biết. Cậu làm xấu mặt tôi quá !Tôi sững người. Hắn nói … tôi làm xấu mặt hắn sao? Thật đáng ghét ! Nhưng sao câu nói đó làm tôi thất vọng quá vậy nè? Có lẽ vì tôi bị tẽn hay hít phải gió độc nên mới có triệu chứng ngu ngốc như vậy.Hít vào …Thở ra …Hít vào …Thở ra …Tôi đạp chân hắn rồi chạy một mạch về lớp.Vừa vào lớp tôi đã thấy ngay cái váy xanh lè xanh lét như con két treo lủng lẳng trên tường. Cả đời tôi tai tiếng à không nổi tiếng đầy mình mà giờ lại đi mặc vào người cái bộ áo lòe loẹt màu xanh như vầy á? Thật là nhục hết chỗ nói !Mặt tôi xanh như tàu lá chuối.Cô nhìn tôi, mỉm cười, nói :– Em sao vậy Ngân? Cô thấy dáng em rất hợp với bộ này.– H..ợp á c..ô? Khô..ng đâu cô, em chả thấy hợp gì hết. Hay là cô đổi bộ khác cho em được không? – Tôi hồi hộp, chờ câu trả lời của cô.– Cô bỏ hàng giờ ra ngồi thiết kế. Chẳng lẽ em không nể tình mà mặc được sao? – Cô nhíu mày.– Em … dạ, em mặc. – Tôi cắn răng, nói một lèo.Bọn lớp tôi thì rống hết cả lên. Chúng cứ cười đùa, trêu chọc tôi mới bực chứ. CHAP 47 : THẢM HỌA BI KỊCH :)).Cô cầm bộ quần áo đưa cho tôi. Chỉ chờ có thế, nhỏ và Ngọc lôi xềnh xệch tôi vào wc của trường. Đi ngang qua lớp 11a1 thì nghe thấy tiếng động bên trong. Tiếng “bốp” của cái tát, tiếng reo hò cổ vũ của mọi người xung quanh. Tính tò mò của tôi nổi lên. Nhưng không hẳn là như vậy. Bởi tôi là Superman của toàn nhân loại, và là Madman của cái lớp 11a3 mà :)). Tôi là một siêu nhân chính nghĩa đấy nha, đừng tưởng bở ^^!Chuyện vui gì đây ta? Tôi kéo tay nhỏ và Ngọc lại, chạy xồng xộc vào lớp 11a1. Cả đám lớp đó đứng như trời trồng khi thấy bọn tôi. Đám đông nhanh chóng tản ra, để lại 6 con mắt của 3 đứa tôi mở to hết cỡ. Hmm, chuyện này không những vui mà còn kinh thiên động địa nữa !Hai hot dog tiểu thư trường tôi quánh nhau. Coi có lạ không :)). Tôi nắm đầu thằng bảy Lé bên cạnh, hỏi nó : “Sao hai nhỏ này quánh nhau dọ?” Thằng bảy Lé trả lời phũ phàng. À mà phũ nhưng quyến rũ mà :). “Dành chức hot girl gì đó đại ca”.Her, lại là bọn dở hơi. Có cho tiền tôi cũng không muốn ngăn bọn điên này lại. Nhưng nghĩ tình Ngọc Lan đã biết sửa đổi nên tôi quay sang hỏi ý kiến của nhỏ và Ngọc. Hai chúng nó gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Tôi mỉm cười vui vẻ rồi chạy đến đưa Ngọc Lan ra. Tôi dính ngay phát tát của Thùy Anh nhưng thật may, tôi né kịp. Đỡ Ngọc Lan ngồi xuống ghế, tôi hỏi Thùy Anh :– Làm gì mà đánh người ta dữ vậy?– Không phải chuyện của mày. Cút đi ! – Thùy Anh giận dữ, nắm tóc tôi giựt phắt lại.Tôi hơi sôi máu nhưng cũng ráng cười xuề xòa với Thùy Anh. Ả không những không nể tình tôi “hiền từ” với ả mà ả còn vung tay tát tôi nữa chứ. Máu gần như dồn lên tới não, tôi ghì chặt tay ả và “bịch”, ả nằm đo ván dưới đất. Nghe đâu còn có tiếng gãy của xương nữa chứ. Tôi bình thường thì không chịu, ả muốn thách thức tôi dùng bạo lực hay sao ấy.Thùy Anh nhìn tôi bằng cặp mắt đầy căm phẫn rồi ngủ à không xỉu xạo mới đúng. Thùy Anh diễn rất đạt và nhập vai khiến mọi người xung quanh cứ tưởng ả ngất vì bị tôi cho một trận tơi tả. Tôi nhìn ả chăm chú, khóe môi ả giật giật, hình như là đang cười thầm. Tôi xém bật cười vì sự giả dối của ả. Ai đời đang giả bộ ngất xỉu mà lại cười lộ liễu như vậy. Đúng là một màn kịch à không phải mà là bi kịch của sự ngu ngốc nhất mà tôi từng chứng kiến.Chắc là Thùy Anh muốn hạ bệ tôi khỏi cuộc thi vô duyên, vô dáng, vô dùng, vô gì gì đó thì phải nên mới hạ mình mà đi diễn trò thấp hèn như vậy. Thật không có nghĩa khí à nha !Nhỏ và Ngọc định lên chửi cho Thùy Anh một trận ra trò thì tôi nhún vai, lắc đầu bảo chúng nó đừ