Snack's 1967
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220254

Bình chọn: 8.5.00/10/2025 lượt.

m Đại Thiên Vương trường Sùng Dương.

“Tiểu Huyền Huyền !” Hiểu Ảnh rú lên, lao như bay tới chỗ tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền.

“Oái, Tô Cơ, cô mau kéo con nhỏ ngốc ra ngay cho tôi!” Lăng Thần Huyền hét lên như bị điện giật.

Tô Cơ tròn vo mắt, ngây người như phỗng, nhưng rồi cũng nhanh chóng định thần lại, vội vã đi tới, kéo Hiểu Ảnh đang bám chặt lấy tay Lăng Thần Huyền ra.

“Hi, bé Hựu Tuệ, báo sáng nay tôi xem rồi! không ngờ bé ăn ảnh ra phết!” Kim Nguyệt Dạ cười gian xảo, vẫy tay với tôi.

“Hừ….ai cần cậu lo…” tôi tức giận lẩm bẩm.

“Hựu Tuệ, các cô định đi đâu đấy?” Lý Triết Vũ mỉn cười hỏi.

“Từ thứ hai trở đi, Hựu Tuệ sẽ sang trương Sùng Dương học, hôm nay tụi mình tổ chức liên hoan tiễn Hựu Tuệ.” Hiểu Ảnh bị Tô Cơ kẹp cứng, chau mày nhìn Lăng Thần Huyền nhưng vẫn cố gân cổ đáp.

“Cô đến trường Sùng Dương học hả?” Lăng Thần Huyền cười khẩy, ” thế thì sau này nhờ cô chỉ bảo cho thêm!”

Tô Cơ đanh mặt lại, đến trước mặt Lăng Thần Huyền cảnh cáo: ” cậu dám gây khó dễ cho Hựu Tuệ, tôi sẽ không để cậu yên đâu!”

Lăng Thần Huyền ngang bướng hất hàm: ” Hứ ! sao tôi phải nghe lời cô chứ?”

“Không nghe thử xem!” Tô Cơ thấy tên Huyền dám phản pháo lại liền gằn giọng lên.

“Cô..”

“Cậu…”

Ủa? hai người này làm sao ấy nhỉ? Mặt đều đỏ dừ…

“Hừ…dù gì Hựu Tuệ còn lâu mới thắng nổi Dạ.”

“Ai bảo thế? Hựu Tuệ nhất định sẽ thắng!”

“Thôi đi Huyền, đừng cãi nhau nữa, thứ hai Dạ sẽ sang trương Minh Đức học, chẳng phải chúng ta nói sẽ tụ tập một bữa ư?” Lý Triết Vũ khẻ kéo tay Lăng Thần Huyền.

“Xì, con nhỏ chằn lửa này miệng lưỡi cứng gớm, Dạ sao có thể thua được chứ? Mà nè, mấy cô có bản lĩnh thì cùng Tam Đại Thiên Vương đấu một trận tại khu giải trí Siliver Moon xem ai hơn ai nào? Hê hê, sợ xanh mặt rồi hả?” Lăng Thần Huyền khẽ quệt mũi thách thức.

“Ai sợ hả? thua thì đừng có khóc nhè van xin tụi này đó!…” Tô Cơ cẫn cứng họng cãi lại đôm đốp.

“Huyền, đừng so đo nữa!” Lý Triết Vũ cố lôi Lăng Thần Huyền đi.

“Tí nữa xem con nhỏ phù thủy đó còn giám huênh hoang nữa khôn?” Lăng Thần Huyền chẳng them đếm xỉa đến lời khuyên can của Lý Triết Vũ, vẫn tiếp tục dấu ” mỏ” hơn thua với Tô Cơ.

“Hựu Tuệ, Hiểu Ảnh, quyết đấu thôi!” Tô Cơ vừa lườm vừa nguýt tên Lăng Thần Huyền, quay đầu hất tay với tôi và Hiểu Ảnh.

“Quyết đấu thôi anh em!” Lăng Thần Huyền nắm chặt tay, huơ đi huơ lại rồi rú ầm lên.

Oái! Gì cơ? Quết đấu á?

Đợi…. đợi đã! Tôi đã nhận lời đâu! Đợi đã nào…

“Ok! Let’s go! Chính chỗ đó!”

Tôi nhìn theo hướng thay Lăng Thần Huyền chỉ, thấy chỗ đó lom như giá treo cổ…

“Ô la la! Nhảy Bungee! Hi hi! Hay quá! Hiểu Ảnh mê trò nay lâu rồi mà chưa thử lần nào!” Hiểu Ảnh nhảy tưng tưng, hét inh ỏi.

Nhảy…nhảy nhảy bungee? Oh no! Nguy hiểm lắm! Ai cứu tôi với…ối trời ơi!

“Vũ, cố lên, cố lên!” Kim Nguyệt Dạ và Lăng Thần Huyền ngước đầu lên, cổ vũ hết mình cho Lý Triết Vũ đang đứng trên bục nhảy cao mấy chục mét.

“Yên tâm đi! ha ha ” Lý Triết Vũ mỉm cười giơ ngón cái với chúng tôi.

Trò nhảy bungee là trò chơi mạo hiểm mới của khu giải trí silver moon, vì nó quá nguy hiểm nên chẳng mấy người dám mò lên đây chơi. Tôi đứng dưới bục nhảy, thò cổ ra, cố ngóc đầu nhìn lên, chỉ mới tưởng tượng minh đang đứng trên bục nhảy thôi mà chân tôi đã mền oặt như bún.

“Hiểu Ảnh…bà không sao thật chứ?” Tô Cơ run lập cập, thò đầu khỏi lưng tôi hỏi dò.

“Không sao! Ha ha ! Hiểu Ảnh đợi ngày này lâu lắm rồi!” Hiểu Ảnh cười tít cả mắt, chờ nhân viên quản lí kiểm tra dây an toàn. Nhỏ ta sướng ra mặt, cùng nhảy ào xuống với Lý Triết Vũ.

“Oa oa oa! Ha ha ha!”

“Hiểu… Hiểu Ảnh!” răng Tô Cơ đánh chan chát vào nhau, mắt chố ra nhìn Hiểu Ảnh và Lý Triết Vũ bay lơ lửng trong không trung.

Bà bạn Hiểu Ảnh này ” ngầu” thật! không biết nhỏ ta là người hay quái vật nữa, chẳng biết sợ là gì!

Mắt Lý Triết Vũ hơi nhắm lại, dang hai tay ra, giống như một thiên sứ đang bay lên rồi nhẹ nhàng lướt xuống… còn bà bạn Hiểu Ảnh thì…

“Hựu Tuệ! Tô Cơ! Nhin hằng nga bay lên khung trăng nè!” Hiểu Ảnh là hét ầm trời.

“Hiểu Ảnh! Đừng có giẫy! cẩn thận đấy!” tim tôi thấp tha thấp thỏm theo nhịp bay lên hạ xuống của Hiểu Ảnh.

“Ha ha ha! Vui quá! Ta là Tôn Ngộ Không!”

Hiểu Ảnh vừa đáp đất đã ngoáy mông chạy ngay đến chỗ tôi: “Hựu Tuệ, Dạ, bây giờ đến lượt hai cậu!”

Đến…đến lượt tôi? Đến lượt tôi rồi ư? ối má ơi… hu hu hu! Đừng mà! Phen này tôi chết không kịp ngáp rồi! may mà bây giờ vẫn chưa bắt đầu, tôi phải kiếm cớ đánh bài chuồn thôi! Đúng rồi, nói là váng đầu, hay đau bụng nghe cũng xuôi tai đó!

“Ơ… tôi…!”

“Ô hô, bé Hựu Tuệ định đánh bài chuồn à?” Kim Nguyệt Dạ cười ma mãnh, bắt bài tôi ngay lập tức.

Híc… thằng cha Kim Nguyệt Dạ ác ma này sao lại biết trước tôi định nói gì nhỉ? Hắn dường như nhìn thấu tâm gan tôi, trông bộ dạng đáng ghét của hắn kìa!

“Hơ hơ hơ! Đâu có, tôi không bị váng đầu!”

“Thế à? Hay bé đau bụng?”

“…Cũng …cũng không!”

“Vậy thì chúng ta lên thôi!”

“…”

Ối thánh thần ơi! Tức chết mất! kế hoạch đào tẩu của tôi bị tên khốn Kim Nguyệt Dạ lật tẩy! Làm…làm thế nào đây? Xem ra tôi chỉ còn cách quyết sống mãi một chận thôi…

Hu hu hu…

“Hựu Tuệ, c