XtGem Forum catalog
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220412

Bình chọn: 10.00/10/2041 lượt.

òe tay ra trước mặt tôi.

“Vâng… vâng!” Tôi nhẹ nhàng đặt bàn tay thon dài của mình lên tay “hoàng tủ”, nở nụ cười quyến rũ.

“Bis bis… Họ nắm tay nhau kìa!”

Tôi vừa mới chạm vào tay “hoàng tử” thì xung quanh rộ lên tiếng la hét the thé như máy mài mòn, tai tôi ù đi, óc như long ra khỏi đầu…

Không thể tin nổi! Đám nữ sinh còn háo hức, điên cuồng hơn cả gặp Tam Đại Thiẽn Vương trường Sùng Dương. Họ chen chúc, ngó nghiêng! Thật hết chỗ nói…

A! Đúng rồi, ban nãy “hoàng tử” gọi tên tôi, sao cậu ta lại biết tên tôi nhỉ?

“Nhìn đằng này! ” Lúc tôi còn đang đứng nghệt ra như phỗng, một phóng viên hét lên thất thanh, tôi ngạc nhiên quay đầu lại.

Tách! Tách! Tách!

Ánh đèn flash sáng lòa khiến tôi nhức mắt! Tôi xây xẩm mặt mày nhưng vẫn cố gắng trợn trừng mắt lên nhìn, tôi có cảm giác trước mắt mình có vô sốcon nòng nọc đang bơi ngoe nguẩy…

“Xin lỗi, các vị hãy để Hựu Tuệ nghĩ ngơi chút! Cô ấy mệt rồi!” “Hoàng tử! nẹ nhàng đỡ tôi lên, dịu dàng chìa tấm lưng ấm áp che chở cho tôi.

Tất cả các phóng viên xung quanh thấy thái độ nhã nhặn của “hoàng tủ” nên hạ máy ánh xuống mặc dù vẫn khá tò mò.

Ôi… Hoàng tử bảo vệ công chúa… Cảnh này tôi đã thấy rất nhiều trong các hộ phim thần tượng hay truyện tranh dành cho thiếu nữ. Không ngờ… thật không ngờ Tô Hựu Tuệ này cũng có ngày mở mày mở mặt, được rơi vào tình cánh lãng mạn thế này! Khà khà khà

khà! Ông trời ơi! Cuối cùng ngài đã mở mắt!

Có điều… Nói cho mà biết, tôi không phải là loai con gái hám trai đẹp đến nỗi vừa nhìn thấy “hoàng tủ”, mắt liền biến thành hai trái tim to tổ chảng nhé! Cậu ta rốt cuộc là ai? Sao tôi lại không nhớ ra nhỉ? Cậu ta muốn gì đây?

“Sun! Xin cậu nói đôi chút về cảm giác của mình khi tìm được mối tình đầu?”

Ơ? Là Sun? Tôi… tôi vừa nghe thấy có người gọi cậu ấy là Sun…

“Tôi thấy rất hạnh phúc!”

Í? Có thật không vậy? Cậu ta là Sun, có phải chính là ngôi sao phim thần tượng đang được hâm mộ cuồng nhiệt?

Người vậy xanh quanh càng lúc càng đông, đám nữ sinh xunh quanh phần khích đến nỗi mặt mày đỏ cũng gào thét như điên gọi tên Sun

“Cậu… Cậu là…”

“Hoàng tử” thấy bộ dạng ngơ ngác như bò đội nón của tôi bèn mỉm cười.

“Hựu Tuệ, em còn nhớ tôi không? Tiểu Vũ đây!”

Rầm…

“Hoàng tử” vừa dứt lời, tôi như bị điện cao áp giật cái đùng, cả người cứng đơ chôn chân tại chỗ, đầu óc tôi trống rỗng, không thốt lên được lời nào.

FOUR

Quả không ngoài dự đoán của tôi, vừa đặt mông ngồi xuống ghế tôi đã bị đám nữ sinh vây kín như bưng. Dĩ nhiên Tô Cơ và Hiểu Anh cũng có mặt trong số đó…

“Tôi nghĩ là Sun tìm nhầm người rồỉ.”‘ Hỉểu Anh ra vẻ nghĩ ngợi, chu môi ra bình luận, “Vì từ ngày tôi và Tô Cơ quen biết Hựu Tuệ đến giờ, Hựu Tuệ luôn là một nàng công chúa xinh đẹp, không giống như cô bé nhếch nhác mà Sun nói”.

“Ừa, đúng đó… nhưng chẳng sao cả! Người đó là Sun đấy! Tôi thắp hương khấn phật cũng không có được cơ hội tuyệt đến thế đâu! Kể cả có nhầm cũng cho nhâm luôn!” Tô Cơ giơ nắm đấm quả quyết.

Hai con nhỏ đầu gỗ này…!

Híc, nỗi đau của tôi hai bà bạn này sao thấu hiểu nổi?

“Em Tô Hựu Tuệ! Mời em đến phòng hiệu trưởng! Em Tô Hựu Tuệ! Mời em đến phòng hiệu trưởng!”

Loa phóng thanh ở hành lang bỗng kêu inh ỏi. Tôi vội đứng dậy, thoát khỏi vòng vây của lũ mê giai đẹp để tới phòng hiệu trưởng.

“Em chào cô ạ!”

“Hựu Tuệ đấy à? Ngồi đi!” cô hiệu trưởng mỉm cười, gật đầu với tôi.

Tôi ngồi xuống trước bàn hiệu trưởng.

“Hựu Tuệ này, cô vừa nghe việc xảy ra trước cổng trường…”

Cô Bạch mặt nghiêm nghị, đẩy gọng kính vàng trên sống mũi.

Híc, thảm rồi, xem ra lại bị cô Bạch giáo huấn 1 bài rồi…

Tôi nghĩ thầm, cúi đầu lo lắng.

“Hựu Tuệ, muốn mình nổi tiếng là một việc tốt, nhưng cô không tán thành việc tạo scandal để đạt được mục đích. ”

“Vâng…sau này em sẽ chú ý ạ!”

Cô Bạch gật đầu: “Được rồi, hôm nay, cô tìm em là có việc quan trọng.”

Việc quan trọng… Đúng rồi! Có lẽ là đề thi của thầy Thôi!

Dây thần kinh cửa tôi bỗng dưng căng ra như sợi dây đàn.

“Đề thi của thầy Thôi đã ra rồi!”

“Vâng…” tôi căng thẳng nuốt nước bọt.

“Lần này Minh Đức và SÙng Dương sẽ đổi 1 em học sinh, học sinh được đổi phải ở bên trường đối phương trong bốn mươi ngày.”

“Đổi học sinh?” nói như vậy là tôi phải sang “trọ” bên trường Sùng Dương những bốn mươi ngày sao?

Má ơi… Đầu tôi ong ong…

Hiệu trưởng Bạch chớp chớp mắt.

“Không chỉ có thế, trong 40 ngày đó, học sinh bị đổi nào được học sinh bên trường đối phương ủng hộ nhiều nhất thì người đó thắng.”

Ở trường Sùng Dương những 40 ngày, lại còn được học sinh trường Sùng Dương ủng hộ á? Thế này khác nào bắc thang lên trời? Hu hu hu! Sao thầy Thôi biết cách làm khó người khác quá vậy?

“Lần này trường Sùng Dương nhất định sẽ cử Kim Nguyệt Dạ tham gia, còn trường ta tiếp tục cử em tham gia!”

Ôi má ơi…. Biết ngay mà…

“Hựu Tuệ này, Minh Đức và Sùng Dương đang hòa 1-1, lần thi đấu quyết định này bất luận thế nào em cũng phải cố gắng hết sức mình đấy.” Lời nói của cô Bạch có chút van nài.

Ừm… Đành vây, đằng nào đợt nghỉ hè vừa rồi tôi đã thề là lần quyết đấu cuối cùng này có chết cũng phải thắng tên Kim Nguyệt Da, đây cũng l