pacman, rainbows, and roller s
Bạch Nhật Huyên Tiêu

Bạch Nhật Huyên Tiêu

Tác giả: Quân Khuynh Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325435

Bình chọn: 7.5.00/10/543 lượt.

ủa cô, “Đừng khóc, anh sẽ đau lòng.”

Cô nhẹ nhàng run lên, lần đầu tiên cảm thấy, đau lòng của anh rất êm tai. Bạch Nhật Huyên lau khô nước mắt, rời khỏi vòng ôm của anh, đứng trên giường lớn kia, bướng bỉnh nhìn, “Lại đây.” Cô dùng giọng còn nghèn nghẹn nói.

Anh không rõ cho nên bình ổn bước qua, chẳng lẽ là để anh ngẩng đầu lên nhìn cô? Bạch Nhật Tiêu vừa mới tới gần bên giường, tay bé nhỏ của cô liền dịu dàng xoa khuôn mặt anh, nụ hôn non mềm dừng trên đôi môi khêu gợi kia.

Cô muốn hôn hắn, nhưng là cô rất thấp…

Nhiệt tình của cô, bị anh lãnh đạm đẩy ra. “Anh sẽ không nhịn được, đừng trêu chọc anh.” Không phải anh không thích cô chủ động hôn, nhưng hậu quả trêu chọc anh như vậy chính cô sẽ trở thành con mồi bị anh làm thịt. Anh thực yêu cô, có thể nhẫn vì cô, nhưng dù gì cũng là một người đàn ông, trước mặt cô gái mình yêu, cũng sẽ không nhịn được nữa. Năm năm trước chính là ví dụ tốt nhất.

Bạch Nhật Tiêu mê muội nhìn cô đỏ mặt, cởi áo ra trước mặt mình. “Của em ~ rất nhỏ nha, nếu anh muốn…” Cô ngại ngùng nhìn anh. Dù sao tâm hay là người đều sớm thuộc về anh, can tâm tình nguyện cho anh thì như thế nào? Lời còn chưa nói hết, đã anh anh mãnh liệt ép xuống dưới thân mình.

“Em không biết làm sao hết.” Cô đẩy ra nụ hôn triền miên của anh, xấu hổ nói.

Bạch Nhật Tiêu đã cởi áo, đem thân thể nóng rực của chính mình đặt trên thân thể trắng trẻo của cô. “Cái gì em cũng không cần làm, anh làm là được.” Anh cắn xé môi anh đào của cô, xoa nắn nắm tay nắm chặt của cô, nhìn cô vì anh trêu chọc mà hồng người, nóng cả lên, mỉm cười trong veo. Tay anh chậm rãi trượt trên thân thể của cô, châm lên lửa nóng mỗi một tấc da thịt. Cô rất mê người, khiến cho anh phải ‘dục tiên dục tử’.

Bạch Nhật Tiêu lại hôn lên đôi môi hồng mềm của cô, làm cho cô say mê, mềm mại đến ngọt ngào, phân tán lực chú ý. Anh xoa nắn hoa tâm mềm mại kia, cảm giác được dục vọng của cô nảy sinh, anh cường hãn dung hợp, đoạt lấy sự tốt đẹp mình khát vọng đã lâu. Đau đớn khiến cô cắn đến bị thương môi anh, nhưng anh vẫn tiếp tục giữ lấy nơi ngọt ngào này, ma sát nơi non mềm của cô. Sự chấp nhận nhanh chóng khiến anh vui mừng, yêu thương vẻ đẹp đơn thuần động người này. Lúc bắt đầu cô còn ngọ nguậy dưới anh, sau lại dần dần nở rộ, đến run rẩy cả người.

Anh quá cường hãn, không muốn rời khỏi trong thân thể cô. Dần dần, Bạch Nhật Huyên lại cảm thấy đau đớn. Một thời gian dài ma sát, cô đã cảm thấy hoa tâm như sắp chảy máu vậy, nhưng là anh vẫn bá đạo chiếm hữu cô.

“Đau quá ~” Cô vô cùng đáng thương nhìn anh, bắt đầu cục cựa trong ngực anh, “Em không muốn nữa đâu.”

Ham muốn của Bạch Nhật Tiêu chưa hết, nhưng là dù sao cô cũng không có được thể lực của anh. Nhưng thân thể anh vẫn bộc lộ ham muốn dục tình, không chịu sự khống chế của lý trí mà hôn mạnh đôi môi cô, mạnh mẽ luật động, tham lam ma sát, trong thân thể của cô lưu lại cơn say đắm. Sau đó, mới lưu luyến mà tạm dừng sự yêu thương khắc sâu này.

Chương 29: Hôn lễ trong mộng.

“Anh không biết, tại sao anh lại yêu em đến vậy…”

Ánh trăng sáng tỏ, cả căn phòng đều chìm trong tình nồng. Ở trên giường là bóng dáng của một đôi yêu nhau, đang dựa vào rất chặt.

Bạch Nhật Tiêu ôm cô ngồi ở trong lòng, tầm mắt thống khổ dừng trên cổ tay cô. An Như Nguyệt từng tìm rất nhiều những bệnh viện phẫu thuật thẫm mỹ để xóa vết sẹo đí, nhưng cho dù làm thế nào đi chăng nữa, dấu vết màu đỏ nhạt vẫn ngoan cố ở nơi cổ tay trắng tuyết kia. Anh nhíu mày, nâng tay trái của cô lên, nụ hôn dừng trên vết sẹo uốn lượn. “Còn đau không?” Bạch Nhật Tiêu ma sát phần má mềm của cô, đau lòng hỏi.

Bạch Nhật Huyên cười lắc đầu. Trong một khắc, sau khi hiểu được tình yêu say đắm kia, mọi thứ đã không còn đau nữa.

“Nhưng là, anh còn rất đau.” Cho đến bây gườ, nhớ tới cô không còn sức sống, tái nhợt nằm trong vũng màu, trái tim anh vẫn luôn tê tâm liệt phế mà thống khổ, đau đớn bao phủ lấy anh. Nếu khi đó cô bỏ anh mà đi, anh nhất định sẽ theo cô, từ bỏ hơi thở, ‘sinh tử tướng tùy’ (sống chết cùng nhau). Cũng chỉ là một cách yêu mà thôi. Bạch Nhật Tiêu kéo tay cô đặt lên nơi lồng ngực đương đập mạnh, “Nơi này, rất đau.”

Trời đã sang mùa đông giá rét, giá lạnh gào thét bên ngoài cửa sổ. Những cơn lạnh thấu xương khiến cho cô muốn ôm chặt lấy sự ấm áp của anh. Bạch Nhật Huyên ôm anh, ôm rất chặt, cười vui vẻ đùa giỡn với sợi dây chuyền tên cô trước ngực anh, giống cái của cô như đúc. Dần dần chợt nhíu mày, “Tự (chữ) trong tên của chúng ta giống nhau á.” Cảm giác đầu tiên của cô, là bọn họ trong lúc này lại có sự giống nhau, cảm giác giống nhau đó là tượng trưng cho anh em, lại khiến lòng cô nảy sinh lên cảm giác tội ác. Cô, đang yêu đương với người anh trai của chính mình.

Bạch Nhật Tiêu nhíu mày. Cô luôn luôn có cảm giác băn khoăn lo lắng này. Nếu để cho cô miên man suy nghĩ cả ngày thì không bằng làm cho cô mệt chết đi, miễn nói mấy câu khiến anh thương tâm. Bạch Nhật Tiêu đưa tay luồn vào trong chăn, giữ lấy đôi môi mềm của cô, nhẹ nhàng tách hai chân của cô ra, để cô chậm rãi ngồi lên trên trên thắt lưng mình. Bạch Nhật