Bạch Nhật Huyên Tiêu

Bạch Nhật Huyên Tiêu

Tác giả: Quân Khuynh Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324761

Bình chọn: 10.00/10/476 lượt.

gười yêu! Chân cô giống như bị tảng sắt ngàn cân đè lên và trói chặt, không thể di động, để mặc anh trước toàn thể ‘quý vị đại biểu’ toàn trường hôn môi cô! Cô không dám giãy dụa, cho dù thế nào đi chăng nữa, cô vẫn luôn lựa chọn cách mà Bạch Nhật Tiêu thực hiện. Anh có suy tính của mình, chắc chắn phải có lý do thích đáng nào đó.

Anh mỉm cười khép mắt, chỉ biết rõ cô sẽ không phải kháng. Mềm nhẹ nâng gáy của cô lên, nụ hôn dịu dàng cứ thế dừng lại, không hề có sự bá đạo trằn trọc. Môi của cô, không phải lần đầu anh nếm qua, nhưng so với lần đầu tiên chạm vào càng khiến cho anh kích động cùng vui sướng, bởi lần này cô không phải đương ở trong giấc mơ nữa mà chính cô nhìn thấy, thâm tình của anh chỉ vì cô. Anh muốn đem tình yêu say đắm này nói với cô, thông qua nụ hôn, nhưng cơ thể cứng ngắc của cô nhóc lại lộ rõ ý cự tuyệt.

Tiếp theo ở bên dưới, tất cả đều ồ lên. Biết trên sân khấu hai người đang hôn nhau kia là anh em thân thiết, nhưng cho dù là anh em ruột, làm như vậy có khác người hay không? Bạch Vĩ Minh trong thính phòng căm tức nhìn hành vi của con tai mình, nghĩ đến lời nói của Bạch Nhật Tiêu ban nãy chính là cố ý cho ông xem, nó trước mặt mọi người mà bày tỏ với em gái mình! Bạch Vĩ Minh siết chặt nắm tay, toàn bộ người đều bị tức giận đến tuyệt đỉnh vây lấy, cố gắng cưỡng chế chính mình không lao lên sân khấu mà cho Bạch Nhật Tiêu một cái tát!

Tròng mắt An Như Nguyệt bên cạnh như muốn rơi ra cả rồi, người trên sân khấu, có tất yếu là vì biểu diễn mà phải hy sinh lớn vậy nha?

Vì hiệu quả của buổi diễn, mặc kệ trên sân khấu có bao nhiêu nghi hoặc hay ánh mắt khinh thường, Bạch Nhật Huyên sau khi bị ‘chiếm tiện nghi’ (lợi dụng) vẫn quyết định kiên trì mà diễn tiếp cho xong.

Cô được Bạch Nhật Tiêu ôm chặt vào trong ngực, chung quanh tràn ngập sương khói, đưa thân thể hai bọn họ ẩn vào bên trong màn sương, để hai người yêu nhau đều bị bao phủ trong biển lửa hư ảo. Trong bở kịch, cô công chúa nhỏ chịu không được gông xiềng của luân lí, đã bi thống mà chọn lựa cách chấm dứt sinh mệnh, đến đoạn này thì dừng lại cho người kia tung hoành. Mà anh hai yêu dấu của cô, không chịu nổi cơn đau mất ‘cô’, một phen muốn hỏa thiêu nơi bọn họ yêu nhau, khắc sâu tình yêu ngọt ngào đau khổ của hai người, chôn xuống cùng tình cảm này.

Chương 5: Trò chân tình khôi hài.

Nhưng là tôi có thể làm gì bây giờ? Chuyện này quyền quyết định không phải ở tôi nhé, mà ngay cả chuyện của chính mình, quyền quyết định cũng không thuộc về tôi, huống chi…

Sau khi hạ màn xuống, cô nhịn không được mà khóc òa ra, xấu hổ và giận dữ thoát khỏi Bạch Nhật Tiêu đương kinh hoảng đau lòng, chạy ra ngoài.

Bạch Nhật Tiêu lập tức đuổi theo, ở gần mấy bước, anh bắt lấy cánh tay của cô, không thể để cho cô né khỏi người anh như vậy được.

Cô xấu hổ và giận dữ gỡ bàn tay anh đang nắm chặt tay mình ra, “Anh vì sao muốn làm như vậy? Anh làm sao có thể làm như vậy? Em là em gái của anh mà!” Mắt cô đỏ hồng, trừng trừng nhìn anh. Cho dù cô có thể mỗi ngày đều ôm anh ngủ, cùng anh thân mật gắn bó, nhưng là anh cũng không thể trước mặt nhiều người như vậy mà làm thế với cô!

Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, trong đáy mắt hiện lên vẻ bi thương, “Nếu anh không phải anh trai em thì thế nào?” Nhìn cô khóc như vậy, lòng anh đều quay ddien cuồng. Không phải là hôn cô sao? Có thể khiến cô tức giận đến khóc? Số lần anh hôn cô còn thiếu sao? Từ trước kia cho đến bây giờ, anh ngay cả trong mộng cũng đều có thể tưởng tượng đôi môi cô. Anh khao khát nói cho cô biết chân tình, cô lại dùng nước mắt cùng những lời nói này trả lời anh ư?

Cô xấu hổ và giận dữ gạt tay anh ra lần nữa, “Anh không phải là anh trai em thì anh là ai chứ?” Cô tức giận hỏi ngược, “Hai anh em ở trước mặt mọi người lại hôn môi sẽ thành kiểu gì nữa? Ba mẹ còn ngồi trong thính phòng nhìn, anh cái gì cũng không để ý hết sao?”

Bạch Nhật Tiêu biết bây giờ cô đang rất tức giận, bởi vì gánh nặng đạo đức cùng luân lý. Anh thực đau lòng cũng thực bất đắc sĩ, anh rất muốn nói cho nàng sự thật, nhưng anh còn chưa kịp mở miệng giải thích, một bàn tay lớn thình lình giáng xuống sườn mặt anh, rất đau đớn!

“Con rốt cuộc đang làm cái gì?!” Bạch Vĩ Minh phẫn nộ quát tháo anh, trên gương mặt gân xanh đều nổi hắn lên, có thể thấy được ông đối với hành vi của Bạch Nhật Tiêu tức giận đến mức nào. Ông tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hủy chuyện quá khứ ông cố ý giấu đi hết thảy, lại càng không cho phép bất cứ ai khiêu chiến quyền uy của mình, cùng bôi đen danh dự của gia tộc nhà họ Bạch!

“Tôi đang làm cái gì, trong lòng ông hiểu được!” Bạch Nhật Tiêu không chút khách khí đáp trả, gương mặt trở nên bất cần, trong lời nói toàn vẻ ương ngạch, hoàn toàn không xem người đàn ông uy nghiêm kia là một người cha.

Bạch Vĩ Minh giận dữ mà nhấc tay lên, không một chút do dự chuẩn bị hướng tới bên mặt khác của anh.

Bạch Nhật Huyên vừa thấy bàn tay sắp giáng xuống trên người anh trai, lập tức xông lên ôm chặt Bạch Nhật Tiêu, “Không được đành anh hai.” Thân mình nho nhỏ của cô run run che chở anh, muốn đỡ cho anh


The Soda Pop