ạng, kem ở Dawson”.
“Haha, được”. Còn có tâm trạng yêu cầu nhiều món như vậy, Bắc Đường Ly nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt cũng nhìn về tiêu đề tờ báo trên tay. “Vậy tôi cúp máy trước”.
Lần đầu tiên Nguyệt Nặc nhận nhiệm vụ bị thương, lúc đó gặp được Hứa Liên Liên còn chưa gả cho Vương Gia Hâm, Hứa Liên Liên băng bó miệng vết thương cho cô, chăm sóc cô đến nửa đêm, chỉ là sáng sớm hôm sau Nguyệt Nặc lập tức rời khỏi đó, cho đến lúc chết Hứa Liên Liên cũng không biết cô bé mà mình tiện tay cứu tên là gì, nhưng Nguyệt Nặc vẫn chú ý tin tức của cô ấy. Lúc vợ chồng Vương Gia Hâm gặp chuyện không may, Nguyệt Nặc vừa đúng lúc ra ngoài nhận nhiệm vụ, Nhân phái thuộc hạ đến Nam Phi trước một bước gặp Hứa Liên Liên, nếu Nguyệt Nặc ra tay nhất định sẽ không lưu lại người vô dụng. Chuyện qua hơn một tháng, mới được đăng báo, cánh sát vẫn cho rằng chuyện vợ chồng Vương Gia Hâm xảy ra tai nạn là ngoài ý muốn, khó trách Nguyệt Nặc lại tức giận.
Bắc Đường Ly ném tờ báo vào thùng rác, cầm chìa khóa xe rồi ra khỏi cửa, tâm trạng vì cuộc hẹn ngoài ý muốn vào buổi tối mà tốt lên rất nhiều.
*****
Sau hôm đó Dương Hân Ngôn không gặp Trình Vũ nữa, mỗi tối cô đều không ngủ được, vừa nhắm mắt lại nhìn thấy một nhà sát vách, còn có tiếng khóc của trẻ sơ sinh, đi học cũng mất hồn mất vía, hết giờ học lén đến gặp bác sĩ tâm lý, nhưng đúng lúc cô về nhà sau khi tan học lại gặp Trình Vũ đang từ nhà mình đi ra.
Dương Hân Ngôn kinh ngạc ngẩn đầu, giống như một con chim sợ cành cong: “Anh tới nhà tôi làm gì?”
Trình Vũ lạnh lùng liếc cô một cái, cười với Tần Húc Nhi, dùng giọng nói lễ phép khách khí, nhưng người khác cũng không nói xen vào được: “Dương phu nhân, hy vọng bà nói được làm được”.
“Anh có ý gì?” Dương Hân Ngôn nhìn ánh mắt phiếm hồng của mẹ mình, hình như là đã khóc, “Anh nói gì với mẹ tôi? Trình Vũ, chuyện tôi thích anh không liên quan gì đến mẹ tôi, các người muốn làm gì thì nhằm vào tôi, đừng làm tổn thương người nhà của tôi, tôi không thích anh nữa, còn không được sao, tại sao các người vẫn đuổi cùng giết tận tôi?” Dương Hân Ngôn cảm thấy mình sai rồi, sai hoàn toàn, cô có năng lực gì mà đòi đấu với bọn họ, cô không nên thích người đàn ông này, anh ta và em gái anh ta đều không phải người.
“Tiểu Ngôn, đừng nói nữa, không liên quan gì đến con đâu”. Tần Húc Nhi giữ chặt con gái, đây là lỗi của bà.
“Mẹ! Mẹ không biết, là do con không nghe lời mẹ , là vì con nên mẹ mới phải chịu uất ức, bây giờ con sẽ nói rõ ràng với anh ta”.
“Không, Tiểu Ngôn, chúng ta về Mỹ thôi”.
“Tại sao?” Dương Hân Ngôn không thể tin được, mẹ muốn về nước đã vài năm rồi, cha vì mẹ mà chuyển công ty đến thành G, bây giờ mọi chuyện đã ổn định, tại sao lại phải quay về.
“Đừng hỏi nữa, Tiểu Ngôn, đây không phải là nơi chúng ta nên quay về”. Là bà quá ngây thơ rồi, cho rằng mọi chuyện trải qua nhiều năm như vậy đều đã qua rồi.
“Không, con không về”. Dương Hân Ngôn chạy đến giữ chặt Trình Vũ đứng ở cửa. “Có phải anh nói với mẹ tôi để chúng tôi rời khỏi đây không, tôi không đi, vì sao chúng tôi phải đi, tôi không thích anh, anh kết hôn với ai tôi cũng không có ý kiến, tôi chỉ hy vọng có thể yên ổn sống ở đây, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?”
“Thật xin lỗi, tôi không thể để một người phụ nữ có khả năng ảnh hưởng đến mẹ tôi ở lại nơi này”. Trình Vũ rất bình tĩnh, anh rất yêu mẹ mình, mặc dù Trình Trình không để ý, nhưng anh sẽ không cho phép tồn tại bất cứ nguy cơ nào, nếu đã rời khỏi lâu như vậy thì không nên quay về, nếu đã quay về thì cũng có thể rời khỏi lần nữa.
“Mẹ anh?Mẹ anh có liên quan gì đến chúng tôi?”
“Thật xin lỗi, Dương phu nhân”. Trình Vũ xoay người rời đi.
Dương Hân Ngôn cũng không rõ rốt cuộc là có chuyện gì, cô quay lại nhìn mẹ đang khóc, hy vọng bà có thể cho mình một đáp án: “Mẹ, con đang nói chuyện với mẹ đó!”
Tần Húc Nhi nói hết ân oán giữa bà và Nguyệt Độc Nhất cho con gái, nói rằng năm đó mình giống với Tiểu Ngôn, khờ dại cho rằng bọn họ có thể theo đuổi được người nhà họ Nguyệt, cho rằng chỉ cần cố gắng là có thể đạt được, kết quả thì sao?
“Nhưng chúng ta cũng không làm gì sai mà, mẹ chỉ là yêu Nguyệt Độc Nhất, mẹ cũng cứu ông ta, vì sao mẹ vẫn phải đi, vì sao người đi không phải là bọn họ!” Dương Hân Ngôn cảm thấy người nhà họ Nguyệt thật sự không thể nói lý.
“Tiểu Ngôn, đừng nói nữa, bọn họ có biện pháp để mẹ rời khỏi đây một lần, nhất định sẽ có biện pháp để mẹ rời khỏi đây lần thứ hai, là mẹ quá ngây thơ, cho rằng trở về sẽ không sao, nhưng mà….. mẹ xin lỗi con, là mẹ liên luỵ đến con”.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy?” Dương Hân Ngôn đột nhiên nghĩ ra, “Mẹ, con biết người một nhà bên cạnh chết như thế nào, là em gái Trình Vũ giết, chúng ta đi báo cảnh sát”.
“Tiểu Ngôn, những lời này không thể nói lung tung!” Tần Húc Nhi lập tức che miệng của cô hét lớn.
Nhưng Dương Hân Ngôn bị ép đến điên rồi, không quan tâm: “Mẹ, con không nói dối, lá thư hôm đó chính là cô ta gửi cho con, chúng ta đi báo cảnh sát thôi”.
“Vô dụng thôi, chúng ta không đấu lại bọn họ đâu. Tiểu Ngôn đừng nghĩ nữa, hai ngày nữa chúng ta sẽ rời khỏi đây”.
“Như
