hắn không phải là chuyện gì tốt. Nhưng đối phương giống như không có ý định bỏ cuộc, tiếng chuông cứ vang lên từng hồi từng hồi, cuối cùng cô lấy hết dũng khí cầm điện thoại lên: “Alo?”
“Tiểu Ngôn, tại sao giọng cậu lại như vậy? Người không thoải mái sao? Lúc đi học mình thấy cậu không ổn, sao thế?”
“Không có gì”. Thì ra là Ngô Minh Mỹ.
“À…Vậy là tốt rồi, mà môn sáng mai mình không đi, cậu xin nghỉ giúp mình nhé”.
“Được”.
“Cứ vậy nhé, tạm biệt”.
Dương Hân Ngôn thở phào nhẹ nhõm, chui từ trong chăn ra, cảm thấy nhất định là do mình tự dọa mình thôi, thật ra không có chuyện gì cả, nhà bên cạnh chết thật sự là do kẻ thù của họ bắn chết, bức thư không có tên người gửi kia cũng chỉ là do bạn học đùa dai mà thôi. Chuông điện thoại lại vang lên lần nữa, Dương Hân Ngôn không có sức mở mắt, trực tiếp bắt điện thoại: “Alo”.
“Cô có hài lòng với chữ ‘surprise’ mà tôi gửi không?”
Giọng nữ quen thuộc, vô cùng êm tai, nhưng Dương Hân Ngôn lại cảm thấy đối phương chính là ma quỷ, cô thật sự điên rồi, ngồi thẳng lên, mắng to với điện thoại: “Cô bị điên à, cô muốn chứng minh chuyện gì với tôi! Chứng minh các người có thể tùy tiện lấy mạng của người khác sao? Đứa bé nhà hàng xóm chỉ mới đầy tháng thôi! Mới đầy tháng thôi! Tại sao các người có thể xuống tay được, đồ ma quỷ! Cô không phải người!”
“No No No… Không phải tôi giết bọn họ, là cô! Là cô ngu ngốc cho rằng sức quyến rũ của bản thân vô hạn có thể theo đuổi anh trai tôi, con người tôi không thích người nghi ngờ năng lực của mình, cô đã nghi ngờ, tại sao tôi lại không chứng mình bản thân mình một chút, cho nên không phải tôi giết họ, là cô, hiểu không?”
“Không! Tôi không nói chuyện với người điên!” Dương Hân Ngôn lập tức cúp điện thoại, không những tắt mà còn rút cả pin ra, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống điện thoại, cô cẳng thẳng không biết phải làm sao, âm thanh của Nguyệt Nặc lần lượt bay qua bay lại trong tay cô, là cô giết nhà bên cạnh, là vì cô…Không! Không phải như thế, thật sự không phải như thế….
C.84: BỊ ÉP RỜI ĐI
Nguyệt Nặc hạ thấp eo, sau đó lắc người về phía sau công kích người bên trái, áo ba lỗ trên người cô vì trận đấu mà ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào cơ thể, tóc cũng ướt, chỉ cần vung nhẹ cũng có vài giọt rơi trên mặt đất, gần hai mươi cao thủ cùng công kích cô một lúc, cô vẫn thoải mái như cũ, ra tay tuyệt đối nghiêm túc, sau khi quật ngã người cuối cùng, cô đi ra bên ngoài, đưa tay ra nhận khăn và nước mà Nhân đưa đến.
Hoa Khê Trạch phát bệnh, tâm trạng của chủ tử không tốt, anh cố gắng không trêu chọc cô.
“Chuyện sao rồi?”
“Không lưu lại người nào”. Nhân cúi đầu.
Nguyệt Nặc dựa đầu vào tường, nhắm mắt thở dốc, lấy một địch hai mươi cũng không thoải mái như trong tưởng tượng. “Anh cũng cho là tôi làm sao?”
Đầu Nhân lại càng thấp hơn: “Thuộc hạ không dám, chủ tử tự nhiên có suy nghĩ của mình”.
Nguyệt Nặc cười nhạo một tiếng, thả khăn mặt xuống, tiếp tục trở lại sân huấn luyện, nói với mấy mười đang đứng ở đó: “Nếu không đánh bại tôi, lập tức tiến vào bên trong trận địa luyện tập một tháng cho tôi”.
Lời nói của Nguyệt Nặc khiến hai mươi người kia cảm thấy kính nể, không muốn tiến vào bên trong trận địa tham gia huấn luyện khủng bố thì nhất định phải vượt qua được chủ tử, nhưng chủ tử cũng dữ dội khủng bố không kém, mới mười lăm tuổi đã có thực lực như vậy, ở trong mặt bọn họ, thực sự thì không phải là người bình thường có thể gọi.
Nhân nhặt tờ báo dưới đất lên, trên mặt bìa có tựa là: ‘Vợ chồng Vương Gia Hâm và đứa con chưa chào đời chết vì tai nạn xe cộ’, Doanh nghiệp Vương Gia Hâm được coi là doanh nghiệp hạng trung, nghe nói trước đó không lâu bị người khác chiếm đoạt, tất cả mọi người đều cảm thấy đáng tiếc cho cảnh ngộ mà đôi vợ chồng trẻ này gặp phải, cũng cảm thấy đáng tiếc cho đứa trẻ chưa chào đời , trước đó không lâu chủ tử sai anh điều tra chuyện này, chuyện liên quan đến Tiền Canh Niên bạn thân của Vương Gia Hâm, trùng hợp lại là nhà bên cạnh nhà Dương Hân Ngôn. Nhân đặt tờ báo lên ghế, nhìn chủ tử đang liều chết huấn luyện trên sân, xác định tâm trạng của cô ấy không tốt nhất định là do Hoa Khê Trạch phát bệnh.
Điện thoại của Nhân vang lên, anh nhìn dãy số rồi ấn nút nghe: “Xin chào Bắc Đường thiếu gia”.
“Tiểu Nặc đâu?”
Nhân nhìn chủ tử: “Đang ở sân huấn luyện”.
Nguyệt Nặc nhận điện thoại, hét to với đầu bên kia điện thoại: “Bắc Đường Ly, về sau chuyện của tôi con mẹ nó không cần cậu quản, tôi muốn Tiền Canh Niên chết phải do tôi tự mình ra tay”.
Bắc Đường Ly khẽ cười, nói: “Vậy sao em vẫn gửi thư cho Dương Hân Ngôn”.
“Một người bị cậu giết chết, tôi lợi dụng một chút thì làm sao?” Nguyệt Nặc hơi tức giận.
“Buổi tối cùng ăn cơm nhé”. Bắc Đường Ly tự động xem nhẹ sự tức giận của Nguyệt Nặc. “Tôi ở Hoàng Triều Đính, tôi xuống bếp, lát nữa sẽ phái trực thăng qua đón em”.
Mắt lại nhìn tiêu đề của tờ báo, Nguyệt Nặc biết Bắc Đường Ly đang lo cho mình, cũng không già mồm cãi láo nữa, tâm trạng chính là không tốt: “Tôi muốn ăn Cá Lư, chuối caramel, thịt xương sườn kho tàu, tôm bóc vỏ nấu với ngô, phô mai thượng h