Old school Swatch Watches
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326342

Bình chọn: 7.5.00/10/634 lượt.

sinh mệnh mọi người trong mắt cô ta lại nhỏ bé như vậy sao? Dương Hân Ngôn không tin, không tin Trình Vũ là người như vậy, không tin có người bẻ cong pháp luật như vậy! Chẳng lẽ không có chính sách của nhà nước sao? “Cô gạt tôi, cô nói dối, tại sao tôi phải tin cô?”

Dương Hân Ngôn cướp điện thoại, hung hăng đập xuống đất, giống như nếu làm như vậy có thể an ủi cảm xúc kinh hoàng của cô ta, giống như nếu đập nát thì có thể đập nát người trong điện thoại vậy.

Nhân nhìn bóng dáng chạy trốn của Dương Hân Ngôn, đau lòng thay cô ta, có thể chạy bao xa đây?

Trình Vũ đến đại sảnh của hội học sinh, Lucy đang đứng ở cửa sổ, từ góc độ kia vừa vặn có thể thấy được toàn bộ phong cảnh của Thiên Kiều, thấy Trịnh Vũ đi tới, cô nở nụ cười xinh đẹp, phụ nữ thông minh sẽ hiểu cách làm thế nào để giữ chặt người đàn ông của mình. Kế hoạch muốn thu người đàn ông trước mặt này vào túi đã bắt đầu từ năm sáu tuổi, cô đương nhiên sẽ không để bất cứ người phụ nữ nào đến phá hoại cố gắng của mình, cho nên cô chỉ gọi điện cho Nguyệt Nặc làm một cái giao dịch nho nhỏ, cô nghĩ Tiểu Trạch sẽ không để ý đến chuyện phải cống hiến một chút gì đấy vì hạnh phúc của chị cậu đâu.

“Anh đến rồi”.

“Ừ, đói không, đi ăn cơm thôi”.

Ánh mắt nhìn Lucy của Trình Vũ luôn mang theo một chút dịu dàng ẩn sâu trong vẻ lạnh nhạt thường có, nhưng chút dịu dàng đó cũng chỉ dành cho Lucy mà thôi.

Cả ngày tinh thần của Dương Hân Ngôn đều không yên, đi học cũng không yên lòng, Ngô Minh Mỹ cho rằng cô ấy chẳng qua là không theo đuổi học trưởng nên có chút buồn bực mà thôi, đối với Ngô Minh Mỹ mà nói thì Dương Hân Ngôn cũng không làm sai chuyện gì, cô ấy chỉ thích một học trưởng mà mọi người thích, hơn nữa còn cố gắng tranh thủ, nếu không tranh thủ được thì cũng không có gì đáng ngại, mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình, hơn nữa người chuyển thư tình cho học trưởng cũng không ít, Dương Hân Ngôn cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.

Đối với Dương Hân Ngôn mà nói, cô cảm thấy mình cũng không làm sai chuyện gì, nhưng cái sai duy nhất của cô là dũng khí của cô hơn mọi người một chút, cô dám theo đuổi Trình Vũ, dám đối mặt với sự khiêu khích của Lucy, sai vì mẹ của cô là Tần Húc Nhi, nhưng lại để cho Nguyệt Nặc chết tiệt vì bà mà uy hiếp cha cô, còn tăng sự trừng phạt lên gấp bội.

Dương Hân Ngôn mệt mỏi về đến nhà, lại phát hiện nhà bên cạnh có vài chiếc xe cảnh sát, còn có rào chắn. Dương Hân Ngôn quá mệt mỏi, vô tâm nhìn mọi chuyện, cô đẩy cửa ra, thay giày, lấy một chai nước lạnh từ trong tủ ra, uống một hớp lớn mới cảm thấy thần trí quay trở lại.

“Tiểu Ngôn, con về rồi sao?” Nghe được âm thanh của Tần Húc Nhi đi ra từ phòng bếp.

“Mẹ, nhà bên cạnh có chuyện gì vậy?” Dương Hân Ngôn hỏi.

“Không biết nữa, buổi sáng vẫn còn rất tốt, không biết tại sao buổi chiều cả nhà đều chết, quá đáng thương, đứa nhỏ cũng mới chỉ một tháng tuổi, nghe nói là bị bắn chết, cũng không biết gia đình này đắc tội với ai nữa, cảnh sát vẫn còn đang điều tra”.

Lời nói của Tần Húc Nhi khiến Dương Hân Ngôn giống như rơi vào trong nước đá, cả người lạnh run, mồ hôi lại thi nhau tuôn ra trong áo lót, cô cảm thấy dường như bản thân đã hiểu ra được chuyện gì đó quan trọng, nhưng mau đến cũng mau đi. Tần Húc Nhi cũng không phát hiện ra con gái có gì khác thường, nói vọng ra từ trong bếp: “Đúng rồi, con có thư, không đề tên người gửi, mẹ để trên tủ giày đó”.

Dương Hân Ngôn không có trực giác, toàn bộ đều dựa vào cơ thể mà hành động, ngu ngơ di chuyển đến trước tủ giày, cô nhìn chằm chằm vào lá thư đó thật lâu, mới vương đôi tay run rẩy ra cầm lấy, cô cố gắng kìm nén để bản thân không phát run, nhưng cảm giác khủng hoảng kia giống như xuất phát từ sâu trong linh hồn của cô, không có cách nào khống chế, lúc mở bức thư ra, mồ hôi trên trán cô rơi xuống bức thư. Dương Hân Ngôn khiếp sợ làm đánh rơi bức thư xuống đất, trước mặt bỗng tối sầm, người ngã về phía tủ giày, bình hoa trên mặt tủ rơi xuống đất, cô suýt nữa không khống chế được cơ thể của mình.

“Tiểu Ngôn, sao vậy con?” Tân Húc Nhi từ bếp chạy ra, nhìn thấy bình hoa, tiến lại gần. “Tại sao lại không cẩn thận như thế”. Rồi tiện thể nhặt thư lên, đưa cho Dương Hân Ngôn: “Ai thế?”

Dương Hân Ngôn lắc đầu, Tần Húc Nhi thấy con gái như vậy, dứt khoát bóc thư, tờ giấy bên trong chỉ viết đúng một từ tiếng Anh: “Surprise.”

“Có ý gì?” Tần Húc Nhi hỏi Dương Hân Ngôn, cô liều mạng lắc đầu, Tần Húc Nhi nhún vai, tưởng chỉ là trò đùa của bạn con gái nên cũng không để trong lòng. “Sắc mặt con không tốt lắm, bị bệnh rồi sao?”

“Không, có lẽ là do ngủ không ngon, con đi ngủ một lát”. Dương Hân Ngôn tránh bàn tay của Tần Húc Nhi.

“Đi đi, lát ăn cơm chiều mẹ gọi con”.

Dương Hân Ngôn chạy lên tầng, trốn vào phòng mình rồi khóa trái cửa ở bên trong, sau đó nhanh chóng dùng chăn bao trùm cả người, trời nóng mà cả người cô vẫn rét run, càng lúc càng run rẩy hơn.

Reng reng reng…..

Reng reng reng….

Reng reng reng….

Tiếng chuông điện thoại như bùa đòi mạng vọng ra từ trong túi xách, nhưng cô không dám nhận, trực giác của cô cho rằng chắc c