đầu xấu tính.Cô mặc kệ anh, kiên quyết không muốn: “Em không sinh, muốn sinh thì anh tự sinh lấy…”Anh buồn rầu, một lát sau lại vui vẻ cười lên, còn nhiều thời gian như vậy, anh không tin không có cơ hội, dù sao, nhất định anh phải có một cô con gái. Anh yêu em rất nhiều – ngoại truyệnĐó lần đầu tiên anh gặp cô, mười tuổi, vẫn còn là một cô nhóc. Trường học cho nghỉ hè, anh theo bà nội đi du lịch, lộ trình rất xa, ngồi xe thật lâu, đến nơi thì đã gần buổi trưa.Là một cái sân rộng lớn, xa xa liền nghe được âm thanh vui cười đùa giỡn, tiếng cười khắp nơi. Vào sân, đập vào mắt là một gốc cây hòe cao lớn tráng kiện, cây lá xanh tươi, hòa hợp với màu trắng của hoa, cùng nhiều loại hoa khác.Trên nhánh cây cao buông xuống sợi dây thừng, hình ảnh một cô bé mặc áo váy trắng đang ngồi trên bàn đu dây liền rơi vào đáy mắt.Âm thanh của bà nội từ phía trước truyền đến: “Cùng đến chơi với các bạn đi.”Anh gật đầu, nhưng lại không có tham gia vào cuộc náo nhiệt kia.Có tiếng trẻ con trong trẻo vang lên: “Nhất Hạnh, bạn tới chơi cùng đi.”Trên bàn đu dây cô bé ngẩng đầu lên, con ngươi trong trẻo, thanh âm mềm mại: “Mình không chơi.” Tầm mắt xẹt qua anh, mặt mày rạng rỡ, nở rộ nụ cười hiền lành.Cành cây lắc lư, lá cây che phủ, đóa hoa màu trắng bị gió thổi rơi xuống, nhẹ nhàng mấy phần, rơi xuống ở trên váy màu trắng của cô, cô đem tầm mắt thu trở về, chậm rãi cúi đầu, mặt đóa hoa trên váy.Từ xa có bạn nhỏ đến bên cạnh: “Bạn muốn cùng mọi người chơi chung không?”Anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, chính giữa sân là một cái giếng, anh bắt đầu tiến lại gần, liền thấy bọn họ vây quanh chơi đùa gần miệng giếng. Trò chơi rất đơn giản, chỉ cần đi một vòng quanh miệng giếng, trên đường đi chân mà chạm mặt đất thì là thua.Như vậy anh bắt đầu tham gia trò chơi, đều là trò chơi của trẻ con mê thích, một đám đã sớm quên lời dặn dò của người lớn. Giếng nước kia mặc dù đã cạn nước, nhưng dù sao nó cũng sâu mấy thước, không cẩn thận rơi xuống khó tránh khỏi trầy da.Giếng nước thực cũ, mặt đất cũng loang lổ chịu không nổi, cái đáy thậm chí còn mọc chút rêu xanh, anh chơi vài vòng, liền thấy không có hứng thú, lui xuống dưới không tham gia, chỉ ngồi ở bên cạnh nhìn bọn họ vui đùa reo vang.“Tống Nhất Hạnh, bạn tới chơi chung đi.”“Tống Nhất Hạnh, bạn là người nhát gan.”Có cậu nhóc nghịch ngợm, thỉnh thoảng làm bộ mặt quỷ, hướng về bàn đu dây vui cười.Cô thoáng cúi đầu, như đang ngẫm nghĩ, trong chốc lát, rời khỏi bàn đu dây đi đến.Hai chân bước lên miệng giếng, đứng lên đi một vòng thật cẩn thận, anh cũng đứng lên, dần dần đến gần, ngẫu nhiên nghe được âm thanh đùa dai “Ôi trời, ôi trời”.Có người vươn tay ra, ý đồ kéo váy của cô, cô cả kinh, chân phải bước lệch đi ra ngoài, cả người thẳng tắp rơi xuống.Không ai có phản ứng, ngay cả chính anh cũng chưa kịp phản ứng, liền theo trực giác vươn tay ra giữ chặt cô, lòng bàn chân trượt phải rêu xanh, nửa thân thể ngã xuống, ” Rầm” thoáng một cái, ngã ngay xuống dưới, đáy giếng toàn là bùn nhuyễn, may mắn không tính quá sâu, ngã xuống chỉ cảm thấy đầu có chút choáng váng, hai người đứng lên, quần áo trên người đều lây dính bùn đất, mặt xám mày tro.Phía trên đám nhóc rốt cục tỉnh táo lại, vội vàng chạy đi kêu người lớn.Cô nghiêng mặt đi đến nhìn kỹ anh, chỉ chỉ cánh tay anh, hỏi: “Bạn có đau hay không?”Thế này mới phát giác trên cánh tay có vết trầy da nhỏ, ẩn ẩn toát ra chút tơ máu, là một đứa con trai, một chút trầy da tính cái gì, lắc đầu: “Không đau.”Nghe thấy người lớn tới rồi lại gấp rút đi lấy cây thang gỗ.Hai đứa trẻ ở lại dưới đáy giếng, hai đứa nhóc bắt đầu nói chuyện.“Chúng ta như vậy, giống ếch ngồi đáy giếng không, mấy ngày liền có khi có không gặp ai.”Anh “Ừ” một tiếng xem như đồng ý, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy duy nhất bầu trời hình tròn.Hoàn hồn lại nghe thấy tiếng cười của cô bé: “Bạn tên là gì?”“Lâm Mộc Thiên.”Người lớn đem cây thang gỗ dài để vào trong giếng, hai đứa nhỏ theo đáy giếng đi lên, không có bị thương, coi như là sợ bóng sợ gió một hồi. Bọn trẻ tự biết vui đùa thái quá, bị kinh sợ, mặt dù không nói lời nào, nhưng biểu tình ngượng ngùng.Lần đó trở về sau, trong nhà liền chuyển đi, sức khỏe bà nội khi tốt khi yếu, cho nên đã cách mười mấy năm, anh vẫn không có gặp lại cô.Công ty vừa mới thành lập được một thời gian, không thể thiếu tiệc chiêu đãi khách, bên người lúc nào cũng có phụ nữ theo cùng, đến một lần rồi lại đi, dung nhan mỗi người đều kiều diễm lay động lòng người.Quan hệ xã giao nhiều, anh chỉ thờ ơ lạnh nhạt, cũng có ngẫu nhiên sinh ra hảo cảm nam nữ, nhưng chính là thấy vài lần gặp mặt, trong lòng liền hơi hơi sinh ra cảm giác từ chốiCó một lần tiếp đãi tiệc, mọi người toàn công ty cùng chúc mừng công việc thành công, bổn phận của anh luôn luôn là uống rượu, đêm đó uống cũng hơi nhiều, tiệc tan một mình lái xe trở về, hồi lâu cũng không đến nơi, trong lòng liền mất bình tĩnh, mở cửa kính xe ra hít thở không khí mới mẻ, mới phát hiện chính mình lại đem xe chạy đến nơi không biết tên, bốn phía
chỉ toàn một màu đen nhánh, cũng không phải là đường cái, mà là một đ
