The Soda Pop
Anh yêu em rất nhiều

Anh yêu em rất nhiều

Tác giả: Cố tô Lan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325935

Bình chọn: 9.5.00/10/593 lượt.

ượt xuống, dừng lại tại một nơi: “À, người ta nói mông nhỏ không sinh…”Trong phòng ngủ đột nhiên im lặng, hai người không nói gì thêm, một lúc sau, mới ng

he Nhất Hạnh nói: “Lâm Tử Diễn, cho anh hai lựa chọn, một, ly hôn, hai, ngủ thư phòng một tháng…”Vô tình chọc giận bà xã, người nào đó bắt đầu chính sách dụ dỗ: “Nhất Hạnh, anh thu hồi.”“Không được, anh chọn đi.”“Anh chọn cái thứ ba.”“Có thể, theo em đi bệnh viện.”“Em đi bệnh viện làm gì, không thoải mái ở đâu sao?” Người nào đó đã bị bà xã đẩy ra ngoài mép giường.“Không phải anh muốn chọn cái thứ ba sao, vậy theo em tới bệnh viện, em muốn đi lưu sản.”….“Một tháng quá dài, một tuần được không?”“Không được.”“Hai tuần.”…“Ba tuần.”Vì thế, người nào đó bởi vì một câu nói đùa mà bắt đầu cuộc sống bi thảm ở thư phòng.Ngày vui ngắn chẳng được lâu, người nào đó lay lắt ở thư phòng hai tuần, hơn nữa sau khi thư ký Trương xác định chuyện Chu tiểu thư ngày đó chỉ là chuyện giả dối, đã một mình cãi lệnh, mặt dày quay lại phòng ngủ.Nhất Hạnh lấy đầu gối đập anh: “Anh trở về thư phòng.” Bị người nào đó ôm chặt không thể động đậy, đánh chết cũng không trả lại thư phòng, lại bắt đầu hướng dẫn từng bước: “Được rồi, anh trở về phòng ngủ sớm là vì tốt cho em, em xem, hiện tại em không tiện, anh phải chăm sóc cho em, lỡ may nửa đêm em khát nước hay đói bụng, cũng không có người đến giúp, lúc đó anh sẽ giúp em, được rồi, đi ngủ sớm đi.” Hoàn toàn không nhìn biểu tình của bà xã, tắt đèn lại ôm cô ngủ.Lúc được ba tháng, anh gạt cô tới Ích Dương thay cô xin nghỉ sinh con, thật ra theo quy định, chỉ được nghỉ sinh con trước mười lăm ngày, anh biết rõ thời điểm, cũng từng nghĩ muốn thay cô xin từ chức, lại sợ cô tức giận, cuối cùng chỉ xin cho cô nghỉ dài hạn.Lúc bốn tháng, cô bị anh đưa tới nhà họ Lâm, lúc trước cô bị nôn nghén rất nhiều, mặc dù đã có thai, cả người cũng không béo lên được, ngược lại còn gầy đi. Anh lo lắng, ngay cả đi làm cũng không đi, theo dì Ngô chạy đông chạy tây trong nhà bếp, mỗi ngày nấu đủ loại thuốc bổ.Nhất Hạnh không muốn ăn, mỗi ngày còn bị anh bắt uống thuốc bổ, kết quả càng uống càng nôn, khiến hai mắt cô nước mắt lưng tròn, chỉ thiếu nước kéo góc áo anh cầu xin.Lúc năm tháng, bụng của cô ngày một lớn, bắt đầu có cảm giác máy thai, anh càng hưng phấn hơn cô, mỗi buổi tối đều cầm một cuốn sách, đọc cho bụng của cô nghe, nói là dưỡng thai. Cô thấy thật phiền, thầm nghĩ đá anh xuống khỏi giường, nhưng mà anh vẫn không giảm hứng thú, “tụng” tới khi cô ngủ. Cô không hiểu anh đọc cái gì, sau này nhìn qua cuốn sách, mới biết là truyện Hoàng tử nhỏ bản tiếng Pháp. Đọc được một tuần, cô lại cảm thấy thành thói quen, buổi tối cũng cảm thấy tiếng “tụng kinh” kia cũng thật dễ nghe.Lúc đi làm sản kiểm, kiểm tra thì phát hiện đứa trẻ nằm ngược, bác sĩ đề nghị cô nên chổng ngược người, trở về nhà họ Lâm, đem ghế sô pha chuyển đến bên tường, mỗi ngày anh đều nhìn chằm chằm cô. Vẫn thường nói phụ nữ có thai cảm xúc không ổn định, sau vài tuần cô chổng ngược, mệt thở hồng học, ngay cả đứng lên cũng không có sức lực, người nào đó trước kia từng nói mục tiêu là giúp chồng dạy con đều đã quên sạch, chỉ biết trừng mắt căm giận nhìn anh: “Sau này em không muốn sinh nữa.”Dự tính ngày sinh còn một tháng, bụng quá lớn, đi đường luôn cảm thấy mệt. Buổi tối ngủ anh vẫn ôm cô, trước kia tay gác ở trên lưng, hiện tại tay đặt ở trên bụng.Cách ngày sinh còn nửa tháng, mấy buổi tối gần đây cô thường mất ngủ, cũng không rõ nguyên nhân, lăn qua lộn lại không ngủ được. Buổi sáng uống sữa lại ói ra, ngay cả cơm trưa cũng không ăn, đói bụng cả ngày, buổi tối lại ăn rất được, gấp đôi bình thường. Cũng không biết là do ăn nhiều hay không mà bụng cô có cảm giác trướng đau, ánh mắt nặng nề, bốn phía tối tăm, nhẹ nhàng xoa bụng, muốn giảm bớt cơn đau co rút.Nghiêng người, phía dưới bụng lại đau đớn, cô nhíu mày, còn cách ngày sinh nhiều ngày như vậy, mãi đến khi trán toát đầy mồ hôi, cơn đau tăng dần, cô mới ảm thấy không thích hợp, cắn răng nắm tay anh.“Sao vậy?” Đèn đầu giường sáng lên, thấy đầu cô đầy mồ hôi, vẻ mặt anh kích động.Cô cắn răng nói được một câu: “Đau bụng.”Lúc này anh khoác áo cho cô, cô càng lúc càng đau, anh ôm lấy cô, lúc ra khỏi cửa còn kinh động đến cả bà nội và dì Ngô, nhưng anh quá lo lắng, sợ không kịp nên lái xe tới bệnh viện trước.Tới bệnh viên, anh chờ ở bên ngoài phòng sinh, đêm khuya, trong bệnh viện thật tĩnh lặng, ngẫu nhiên có vài y tá qua lại, lơ đãng liếc nhìn anh. Lúc này anh mới phát hiện bản thân chỉ mặc áo ngủ và dép đi trong nhà, nhìn thật chật vật. Sau đó bà nội và dì Ngô cũng tới, lúc rạng sáng bác sĩ mới đi ra, nói là một đứa con trai. Anh nghe xong, mặt hơi suy sụp, anh một lòng muốn con gái cơ mà, đi vào phòng bênh, cô còn ngủ, anh khoác áo, từa vào đầu giường cô đang ngủ.Hôm sau cô tỉnh lại, thấy dáng vẻ chật vật của anh, không kiềm chế được cười, khẽ động miệng vết thương lại đau muốn khóc.Anh nhìn cô: “Nhất Hạnh, lầu sau chúng ta sinh con gái nhé.”“Không.” Cô lắc đầu, đau như vậy không muốn sinh nữa.“Không được, nhất định phải sinh.” Anh bắt