g khàn khàn lạnh lùng nói: “Trở về phòng đi, đừng khiến cho Bổn vương có xúc động lột da thỏ của nàng!”
Không phải Vũ Văn Tinh tức giận Bạch Tiểu Thố, hắn tức là tức cái tên Phi Hoa Ngọc tức kia, mà bản thân càng tức giận lại khiến hắn cảm thấy như thể Phi Hoa Ngọc đang đứng trước mặt hắn, làm mất hết thể diện của Vương gia hắn nên tâm tình không được tốt, tự nhiên cũng sẽ không cho Bạch Tiểu Thố một sắc mặt tốt.
“Vương gia phu quân, thật xin lỗi, ta không cố ý, chàng đừng giận ta có được không?” Bạch Tiểu Thố áy náy, cúi thấp đầu đứng trước mặt Vũ Văn Tinh. Đôi mắt to tròn vừa lo vừa sợ nhìn chằm chằm vào giày của mình, nhỏ giọng nói.
Đều tại nàng không cẩn thận! Nếu như nàng rút hết xương cá ra, Vương gia phu quân cũng sẽ không phải chật vật như vậy.
Vũ Văn Tinh nghe vậy, mắt phượng như ngọc đen híp lại, tiến lên một bước, chủ động nắm hai tay Bạch Tiểu Thố nói, “Nàng không cần phải tự trách, chuyện này không liên quan tới nàng, là do Bổn vương quá sơ ý mà thôi. Ngoan, trở về phòng ngủ, đừng đi tìm sư phụ điên điên khùng khùng của nàng rồi bày ra mấy trò quỷ, nếu không Bổn vương sẽ thực sự tức giận!”
“Được, ta nghe lời Vương gia phu quân, trở về phòng ngủ!” Bạch Tiểu Thố thấy Vũ Văn Tinh thật sự không có ý trách tội mình mới yên tâm, nhoẻn miệng cười ngọt ngào với hắn, sau đó nhảy nhót trở về phòng dưới cái nhìn dịu dàng chăm chú dịu dàng của Vũ văn Tinh.
Chương 73: Lên Núi Mượn Lương
Bạch Tiểu Thố thật sự ngoan ngoãn quay lại phòng của Vũ Văn Tinh để đi ngủ, chỉ có Phi Hoa Ngọc là không an phận. Sau khi ăn xong, hắn chuồn êm tới trước cửa phòng Vũ Văn Tinh, lén lén lút lút muốn lừa đồ đệ của mình cùng chạy trốn, nhưng lại bị Mạc Thanh đang rảnh rỗi bắt quả tang.
“Sư phụ, ngài lén lút đến phòng của Vương gia làm gì vậy? Chẳng lẽ ngài muốn ăn cắp thứ gì đó cơ mật à?” Mạc Thanh cười nhìn Phi Hoa Ngọc, mặt rất chân thành.
Vị sư phụ này rất thích phá hoại chuyện của Vương gia và vương phi, cho nên hắn không thể không phòng.
“Mạc Thanh, sao lại là ngươi!” Những ngày gần đây người mà Phi Hoa Ngọc không muốn thấy nhất chính là Mạc Thanh. Chỉ cần Mạc Thanh xuất hiện trước mặt hắn một cái là y như rằng không có chuyện gì tốt đẹp.
“Sư phụ, may mắn là ta, nếu không để cho Vương gia nhà ta nhìn thấy bộ dạng này của ngài, chắc chắn sẽ coi ngài là gian tế mà bắt lại!” Mạc Thanh vẫn giữ nguyên sắc mặt không đổi nhìn khuôn mặt âm lãnh của Phi Hoa Ngọc, tia xảo trá trong con ngươi được giấu kín bằng sự ôn hòa rất nhanh. Hắn đi tới kéo mạnh cánh tay của Phi Hoa Ngọc, nói: “Sư phụ, ngài là quân y trong quân doanh, nhưng chức danh quân y này của ngài không xứng với chức trách rồi. Hiện tại có rất nhiều binh lính trọng thương, ngài nên đi chữa trị cho bọn họ, nhưng ngài lại trốn ở chỗ này lười biếng, thật sự là rất không nên!”
“Mạc Thanh, ngươi buông tay ta ra!” Phi Hoa Ngọc thật sự không chịu nổi Mạc Thanh cứ thao thao bất tuyệt, càng không muốn đi chữa trị thương tật tai nạn gì cả, giùng giằng muốn phất tay áo bỏ đi. Lúc này hắn mới phát hiện Mạc Thanh nhìn gầy yếu mà lại có sức lực lớn tới mức dọa người. Cho dù hắn có giãy dụa như thế nào đi chăng nữa cũng thoát không nổi hai cánh tay như hai gọng kìm sắt của Mạc Thanh.
Cuối cùng, Phi Hoa Ngọc bị Mạc Thanh kéo đến trại lính khiến cho hắn bận rộn, không thể thoát thân để tiếp tục đi dụ dỗ Bạch Tiểu Thố trốn ra ngoài được.
Sau khi Bạch Tiểu Thố ngủ một giấc rất thoải mái tỉnh dậy liền nhớ tới chuyện nàng và Vũ Văn Tinh tranh luận trước đó, không tự chủ nâng tay lên sờ sờ vào tấm lệnh bài được giấu trong ngực.
Mặc dù nàng không biết trong quân cần bao nhiêu lương thảo, nhưng cho dù ít hay nhiều thì rõ ràng cũng rất khẩn cấp.
Bạch Tiểu Thố nghĩ như vậy liền đứng dậy xỏ giày vào sau đó hùng hùng hổ hổ chạy ra khỏi phòng, đi tìm Vũ Văn Địch hỗ trợ.
Nhưng Bạch Tiểu Thố còn chưa có tìm được phòng của Vũ Văn Địch thì bên ngoài đã có người hô to, “Lương thảo bị cháy rồi, mau đi cứu hỏa!”
Bạch Tiểu Thố nghe vậy, hết sức khó hiểu. Nàng không hiểu mình mới ngủ một giấc thôi, mà sao đã xảy ra chuyện không hay như vậy!
Bạch Tiểu Thố tìm đến nơi tiếng hô hoán phát ra, quả nhiên nhìn thấy lương thảo đang bốc cháy. Lửa cháy lớn hừng hực, làm đỏ bừng khuôn mặt của những người lính đang lo lắng, nhưng lại làm cho tâm họ rét lạnh.
Lương thảo đã vốn không có nhiều rồi, mà nay vô tình lại bị lửa thiêu rụi nốt chỗ còn sót lại, đây chẳng phải là hoạ vô đơn chí sao?
Bạch Tiểu Thố không nói hai lời, đoạt lấy thùng nước của người cũng đi cứu hỏa bên cạnh để đi dập lửa.
“Bạch Tiểu Thố, sao nàng lại xuất hiện ở nơi không nên xuất hiện nhất này, mau lên trở về phòng đi, ở đây không có chuyện của nàng!” Khi Vũ Văn Tinh nhận được tin tức liền nhanh chóng chạy tới. Mắt lạnh nhìn bộ dáng cố sức xách thùng nước cứu hỏa của Bạch Tiểu Thố khiến hắn cảm thấy giận không thể kiềm chế được, sải bước đi tới đoạt lấy thùng gỗ trong tay nàng, lớn tiếng chỉ trích nàng dưới ánh mắt rất hiếu kỳ của một đám binh lính.
Con thỏ ngu xuẩn đáng chết này, nơi có náo nhiệt nàng là nàng có mặt