Trân, cậu nắm lấy tay cô ấy. Giữa sóng biển muôn trùng, giữa cơn bão dữ dội
Hàn Văn từng cứu mạng Ngọc Trân một lần. Và cũng tại thời điểm ấy một
tình yêu tuyệt đẹp đã bắt đầu. Ngày hôm nay cũng vậy, giữa sóng biển,
giữa cơn bão Ngọc Trân đã cứu Hàn Văn và một cuộc sống mới đã bắt đầu.
Tất cả mọi chuyện đã kết thúc …
Những người yêu nhau luôn tìm thấy nhau … ?
Bệnh viện. Phòng săn sóc đặc biệt vừa tiếp nhận một bệnh nhân khá nổi
tiếng vì vậy các bảo vệ đứng bên ngoài ngăn không để bọn nhà báo giả
dạng vào bên trong quấy rối.
Hàn Văn lặng lẽ, trầm tư ngồi trên giường, ánh mắt buồn bã nhìn ra cửa sổ. ánh nắng
vô tình chiếu lên người cậu, một thứ ánh sáng trong vắt và đẹp rực rỡ.
Cánh cửa phòng khẽ mở ánh mắt Hàn Văn bỗng trở nên vui vẻ hơn, cậu mỉm
cười ấm áp. Ngọc Trân tiến đến ngồi bên cạnh cậu khẽ thở dài trách móc
- Anh cứ buồn bã như thế này không tốt cho sức khỏe đâu.
- Nhưng Anh không muốn kết cục lại như thế này, Thùy Linh … cô ấy rất
đáng thương. Anh không muốn vì mình mà cô ấy lại có kết cục bi thảm như
thế.
Hàn Văn buồn rầu nói, chất giọng chứa đầy nỗi ray rứt. Ngọc Trân nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu
- Kết cục này không ai mong muốn chỉ là do Chị Thùy Linh đã quá cố chấp
mà thôi. Đây không phải là lỗi của Anh, đừng tự hành hạ bản thân mình
như thế.
Hàn Văn cúi đầu trầm tư. Một lúc sau Ngọc Trân kéo Hàn Văn ngồi đối diện với mình, mỉm cười thật tươi và nói
- Hàn Văn à, sau khi xuất viện Anh định sẽ làm gì tiếp theo ?
- Ừm… có lẽ sẽ quay trở về đảo
Nụ cười của Ngọc Trân dần dần tắt ngấm. Cô liếc Hàn Văn, chợt Ngọc Trân
thầm ước nếu ánh mắt có thể biến thành phi đao thì có lẽ sẽ có hàng
nghìn hàng vạn phi đao bay thẳng tới Hàn Văn.
Hàn Văn nhìn thấy ánh mắt đó của Ngọc Trân thì bật cười. Ngọc Trân trề môi
- Cười gì mà cười, nếu Anh không nói rõ ràng em nhất định cắn chết Anh.
- Được rồi, không đùa nữa. – Hàn Văn dở khóc dở cười nói
- Vậy nói xem dự định tiếp theo của Anh là gì ? – Ngọc Trân chớp chớp mắt mong chờ câu trả lời
Hàn Văn vờ ra vẻ suy nghĩ lung lắm, cau mày, nhăn trán đủ kiểu khiến Ngọc Trân bắt đầu nổi giận
- Yahh !! Có nói không thì bảo ?
- Nhìn em kìa nôn nóng quá đó. Sau khi xuất viện Anh sẽ kết hôn với Ngọc Trân, cùng cô ấy sống một cuộc sống thật tốt. Em nghĩ thử xem Ngọc Trân có đồng ý làm vợ Anh không ?
Ngọc Trân đỏ mặt, trông cô lúc này đáng yêu hết sức. Mặt đỏ bừng và
miệng thì tủm tỉm cười. Hàn Văn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô, nhìn sâu
vào đôi mắt cười quyến rũ ấy. Từng chút một khoảng cách của hai khuôn
mặt dần rút ngắn. Hàn Văn đặt lên môi Ngọc Trân một nụ hôn, không vụng
về như nụ hôn đầu mà ngọt ngào và quyến rũ đến say mê lòng người. Nụ hôn ấy thấm đẫm hạnh phúc, một nụ hôn kết thúc những bi thương, những đau
khổ trong quá khứ và bắt đầu cho một khởi đầu mới.
—————————————————————————-
Lễ cưới được tổ chức tại nhà thờ, rất nhiều bạn bè và đồng nghiệp của
Ngọc Trân và Hàn Văn đến dự lễ cưới. Sau phần hôn lễ mọi người bắt đầu
dự tiệc cưới, Hàn Văn và Ngọc Trân hạnh phúc đi bên nhau mời rượu khách
mời. Nhìn thấy Ngọc Trân hạnh phúc bên Hàn Văn Minh Hiếu mỉm cười nhìn
cô, trong ánh mắt có phần quyến luyến. Tiếng nhạc vang lên cùng với
tiếng trò chuyện của mọi người, không khí rất vui vẻ và hạnh phúc.
Minh Hiếu đứng trò chuyện với vài người bạn chợt nhìn thấy Kiến Minh và
Bảo An, cậu định tiến về phía họ thì vô tình va phải một người. Cú va
chạm khiến ly rượu vang trên tay cô gái đổ lên người Minh Hiếu. Thay vì
nói xin lỗi cô gái ngẩn lên nhìn cậu khó chịu
- Này, cậu không nhìn đường à ?
Đôi mắt nâu huyền ảo với hàng mi dài và đen nhánh, sóng mũi thon gọn
cùng đồi môi màu anh đào ngọt ngào mà quyến rũ. Mái tóc vàng óng mượt,
mềm mại bay bay mang theo mùi hương dịu ngọt. Một cô gái mang vẻ đẹp
tuyệt mỹ khiến đối phương phải dao động dữ dội. Minh Hiếu ngây người
nhìn cô gái đến khi cô ấy cau mày thì cậu mới nhận ra mình hơi bất lịch
sự khi cứ nhìn chằm chằm vào người khác như thế.
- Ờm… ừm … tôi … tôi xin lỗi. Ờm … nhưng cô mới là người va vào tôi lại
còn làm đổ rượu lên áo tôi. Đáng lẽ cô phải là người nói câu xin lỗi chứ
Như lấy lại bình tĩnh Minh Hiếu nói một cách mạnh mẽ, dù tim vẫn đang bấn loạn bên trong. Cô gái kênh kiệu vẩu môi đáp
- Nếu cậu không va vào tôi thì tôi đã không làm đổ rượu lên áo cậu.
Không xin lỗi cũng không sao, hôm nay là ngày vui tôi cũng không chấp
nhất.
Cô gái tóc vàng hất mái tóc và bỏ đi để lại một kẻ ngẩn ngơ, đứng ngây ra đó.
Một lúc sau, Kiến Minh và Bảo An đến chúc mừng cho cặp đôi hoàn hảo kia. Cả bốn cùng trò chuyện và uống mừng cho hạnh phúc mới. Bất chợt mắt
Ngọc Trân sáng bừng, cô reo lên sung sướng
- Mai Phương ! Ôi trời, đúng là cậu rồi, Mai Phương !
- Ngọc Trân !
Ngọc Trân ôm chầm lấy cô gái tóc vàng, cả hai sung sướng đến độ nắm tay n