mấy đóng giấy, cô chỉ lo bị ám ảnh đến lúc ngủ thì cũng mơ thấy bị đóng
giấy đó đè chết.
Một buổi sáng thật âm u, không một tia nắng, mây đen cứ bay tới bay lui
kết quả là dệt thành một tấm màn đen thui trên bầu trời. Bên dưới khu
nhà cũ, một chiếc MB đen bóng vừa chạy đến. Bên trong là một người đàn
ông mặc âu phục màu đen đeo kính râm bước ra. Hiện tại là 6 giờ sáng,
mọi người vẫn chưa thức nên sự xuất hiện của mỹ nam này không gây sự chú ý lắm.
Tại căn phòng ở tầng 5, bên trong vẫn là 2 mỹ nhân ngáy ngũ. Phát giác
có tiếng động bên ngoài vang lên, nhận ra được không phải là tiếng
chuông báo thức, mà là tiếng chuông cửa – “Bà nó, mới 6 giờ!” – Hàn Cách mơ hồ bị đánh thức nên chửi bậy.
“Tô Nhược Thi, ngươi mau ra mở cửa, chắc hẳn là không phải tìm ta rồi.” – Cô đạp đạp Nhược Thi mấy cái.
“Nhà người là tiểu thư khuê cát nhà ai? Hôm nay ta lại được sáng mắt ra
đấy!” – Nhược Thi bị tiếng chủi bậy mà giật mình thức dậy, cô dụi dụi
mắt rồi ra ngoài mở cửa.
“Bổn tiểu thư còn nhiều điều mà ngươi chưa biết lắm, hơ …hơ !” – Cách Cách ngáp mấy cái rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Nhược Thi cẩn thận mở chốt bảo vệ rồi mở khóa cửa, cánh cửa được mở ra.
Một nam nhân tuấn tú, ăn mặt lịch sự đưa tay ra phía trước – “Xin chào
Tô tiểu thư, tôi là--”
RẦM – Tiếng đống cửa thật mạnh mà cũng thật nhanh
CẠCH – Là Tiếng khóa cửa lại
CẠCH – Khóa luôn chốt cửa bảo vệ
Nhược Thi lúc này mới thể hiện tài năng của mình đó là căng hai con mắt
ngọc ra thiệt lớn đến nổi sắp rớt ra ngoài, hai tay thì bụm chặt miệng
lại để mình không phát ra tiếng hét làm ảnh hưởng đến những người khác.
DING DING – Lại nhấn chuông
Nhược Thi giờ hóa đá rồi.
DING DING – Không hề hết kiên nhẫn mà nhấn tiếp.
Từ trong phòng Hàn Cách đạp cửa chạy ra – “Cậu làm gì mà đứng đó? Có
biết ồn lắm không? Chẳng lẽ là chủ nợ của cậu nên mới trốn hả? Để bổn
tiểu thư xử lý, ta là hận nhất ai dám phá giấc ngủ ..”
Nhanh tay mở
cửa ra, đứng im nhìn thân ảnh ngoài cửa, cô chau mày lại có cảm giác
thật chán ghét – “Sao anh biết chỗ này? Đến làm gì?”
“Để anh vào nhà, anh có chuyện cần nói với em và Tô tiểu thư”
Cả 3 người cùng ngồi trên sofa, không khí thật ngột ngạt. Nhược Thi và Hàn Cách cảm giác được chuyện gì đó nghiêm trọng lắm rồi.
“Có chuyện gì anh mau nói nhanh đi” – Hàn Cách bị Thiên La nhìn chằm chằm nên thấy không tự nhiên liền quay mặt chỗ khác.
“Lần trước Tô tiểu thư làm rơi CMND, Quan tổng bảo anh điều tra! Anh
định sẽ kéo dài thời gian thêm nhưng Quan tổng đã gọi anh đến hỏi kết
quả, tuy anh nói là vẫn chưa tra ra nhưng không lâu Quan tổng cũng sẽ
biết được Tô tiểu thư chính là nhân viên trong công ty” – Thiên La nói
ra mục đích đến khiến Hàn Cách có hơi thất vọng – không phải là vì cô.
“Anh nhận ra tôi sao?” – Nhược Thi chỉ vào mặt mình.
“Phải, đã gặp một lần trong thang máy.” – Trí nhớ thật tốt nha.
Hàn Cách đứng dậy – “Anh sẽ nói cho cậu là tôi ở đây?”
“Anh nghĩ là em nên về nhà, nếu không … sẽ làm tội của Tô tiểu thư thêm nặng”
Nhược Thi cũng đứng bật dậy – “Tôi … tôi tội gì mà anh lại nói là nặng thêm?”
“Thứ nhất là chứa chấp Tiểu Cách, thứ hai là lừa gạt 10 vạn, thứ ba là
đả thương người rồi bỏ chạy!” – Thiên La nói ra những điều này khóe môi
có hơi cong lên nhưng không dễ bị phát hiện.
Nhược Thi kéo tay Hàn Cách, tay còn lại thì chỉ chỉ vào mặt Thiên La –
“Cậu xem … xem cái mặt đó kìa, tự nhiên trong một đêm tớ thành kẻ lắm
tội vậy à?”
“Thi Thi, một phần cũng do cậu làm rơi CMND nên mới bị phát hiện thôi,
nhưng mà … đại tiểu thư không liên lụy cậu đâu. Tớ sẽ về, rồi xin tội
dùm cậu, yên tâm đi!”
“Em … muốn về?” – Lúc này Thiên La cũng đứng dậy đối diện với 2 cô
“Phải, về thôi … chơi cũng đủ rồi.” – Nói xong Hàn Cách quay về phòng.___________
Hôm nay Nhược Thi vẫn đến công ty làm việc, vẫn là sắp xếp văn kiện,
phân chia theo loại. Đã mấy ngày rồi mà Hàn Cách vẫn không liên lạc,
cũng không thấy báo chí đưa tin tức gì. Cô có hơi lo lắng nhưng cũng
không cách nào, vì dù làm trong công ty nhưng với chức vụ nhỏ bé này thì làm sao mà dám leo lên tầng cao nhất để xem xét tình hình được.
Đến giờ nghỉ trưa, Nhược Thi định đi đến căn-tin thì nhận được tin nhắn
của Hàn Cách bảo là đến quán café đối diện công ty, lúc đó sẽ nói rõ mọi chuyện cho cô.
Nhận được tin nhắn Nhược Thi cũng thờ phào nhẹ nhõm, biết được cô tiểu thư này không có chuyện gì.
Bước vào quán café, xung quanh chỉ toàn cửa kính, bên trong hoàn toàn
cách âm với bên ngoài, cùng với tiếng nhạc du dương thật làm người khác
dễ chịu.
“Thi Thi, ở đây này!” – Hàn Cách vẫy tay với cô! Nhìn thấy được, ngồi
cùng Cách Cách là 2 người đàn ông đang quay lưng lại với mình.
Nhược Thi tiến đến ngồi xuống cạnh Cách Cách và cuối cùng cũng thấy được 2 người ngồi đối diện.
Nhược Thi – TT__TT
“Thi Thi, mình và cậ
