/>Được biết là chuyện đính hôn của hai người là là hữu danh vô thực, điều
này chính miệng Như Mộng nói ra thì Nhược Thi cũng thấy yên tâm hơn
nhiều.
Cả ba người cùng ngồi nói chuyện rất hợp ý, Như Mộng còn nói sắp tới sẽ
rời đi, vì kì hạn nghĩ phép sắp hết. Đương nhiên là sẽ đi trước buổi
đính hôn diễn ra, cô tiểu thư này cũng ngang như Cách Cách không chịu
ngồi yên cho ngời ta sắp xếp đâu.
Như Mộng vô tình nhắc đến Linh thì không khí có phần ngột ngạt, ra cô
cũng biết Linh, nhưng nghe trong lời nói thì hình như cô ấy cũng như
mình, không có thiện cảm với bà chị này cho lắm.
“Hôm nay được tán gẫu với hai người thật vui a, nhưng giờ chắc mình phải đi trước, khi khác sẽ nói nhiều hơn.” – Như Mộng nói, trên mặt lộ vẻ
tiếc nuối.
“Khoan đã, mình còn chuyện chưa hỏi cậu” – Cách Cách ngăn cô lại
“Gì nữa đây a? Cậu thật lắm chuyện, Thi Thi chịu được cậu đúng là kì tích mà.” – Như Mộng nói mà nhìn qua Nhược Thi cười.
“Có phải cậu đã cho người xử lý phòng thí nghiệm của Hoàn Nghiên không?” – Cách Cách hỏi thẳng, chuyện này cũng làm cho Hoàn Nghiên như người
điện rồi.
“Là Hạo Thần làm…” – Như Mộng ngưng một chút rồi nói tiếp câu – “…còn chủ ý thì là của mình.”
Chuyện này Nhược Thi cũng có nghe nói, nhưng khi nghe được câu trả lời
này thì cũng không khỏi tò mò, rốt cuộc không biết hai người này có gian tình gì đây. Cách Cách như biết được đáp án nên cũng để Như Mộng đi.
Rời khỏi quan café, Cách Cách và Nhược Thi cùng đi mua sắm rồi đi dạo
phố, đến khi Cách Cách chán rồi thì Nhược Thi mới được buông tha.
Tối, trên bàn ăn, ba người ngồi cùng nhau trong bầu không khí bức người
này. Hạo Thần thì lâu lâu sẽ bảo cô ăn cái này, bảo cô ăn cái kia, gấp
đủ thứ vào trong chén cô. Mẹ Thần thì im lặng ăn không thèm liếc cô một
cái. Nhược Thi ăn thật nhanh để mau chóng kết thúc bữa cơm khó nuốt này.
Trở lại phòng, Hạo Thần đột nhiên nói – “Ngày mai anh sẽ đi Thụy Sĩ”
Nhược Thi ngạc nhiên, nghĩ lại công việc của anh vốn là vẫn thường phải
đi nước ngoài, nhưng hôm nay nghe nói vậy cô thấy hơi đột ngột, chỉ gật
đầu một cái.
“Muốn đi cùng anh không?” – Hạo Thần ôm eo cô nói.
Nhược Thi lắc đầu – “Em muốn về gặp ba mẹ, anh không cần lo cho em”
Hạo Thần nghe cô đòi về nhà liền giơ tay lên gõ nhẹ vào đầu cô – “Muốn về nhà rồi lại chơi trò mất tích hả?”
Nhược Thi vội xua tay, cô biết mình đã có tiền án – “Không đâu, lần này
em về vẫn chưa nói với ba mẹ, có thể họ sẽ lo, em sẽ không rời khỏi anh
nữa.”
Hạo Thần nghe vậy thấy yên tâm được phần nào, nhẹ nhàng nâng mặt cô lên
rồi chiếm lấy đôi môi mềm mịn của cô. Tay không chịu yên phận xuyên qua
trong áo, nhưng rồi rút tay lại để cô nằm yên trong lòng mình.
Sau khi đến sân bay tiễn Hạo Thần đi, thì Nhược Thi được tài xế đưa về
nhà. Trong lòng cô hơi sợ, lại phải đối mặt với mẹ Hạo Thần. Đúng như cô nghĩ, vừa bước vào là gặp mẹ Hạo Thần ngồi trên sofa như đang đợi mình. Mắt liếc nhìn Nhược Thi, bà bỏ tờ báo xuống nói – “Đến đây ngồi đi, ta
có chuyện nói với cô”
Nhược Thi hơi ngạc nhiên, lần đầu thấy bà chủ động nói chuyện với mình
mà lại không hề có chút khinh bỉ, ngồi đối diện với bà, cô hơi cúi mặt.
“Cô có thai, Hạo Thần đã biết chưa?” – Bà đột nhiên nói.
Điều này làm Nhược Thi bối rối, sao bà biết được – “Vẫn chưa”
“Tôi không phải người máu lạnh, nếu đã có cốt nhục của Quan gia, thì tôi cũng không làm khó dễ, nhưng còn chuyện của Hạo Thần, cô cứ yên tâm. Dù nó có thích hay không thì tôi cũng sẽ ra mặt dùm cô.” – Lời bà noi chứa nhiều hàm ý.
Đầu Nhược Thi cứ kêu ong ong, không hiểu hết lời bà nói – “Là sao ạ? Anh ấy không thích?”
Bà liếc mắt một cái rồi nói – “Cô nghĩ vì lý do gì mà đến nay nó vẫn chưa kết hôn?”
Nhược Thi lắc đầu, đúng là cô không biết thật, điều kiện tốt như anh,
biết bao nhiêu cô gái muốn lấy anh muốn sinh con cho anh vậy mà, mẹ Thần nói tiếp – “Nó không thích trẻ con, không muốn hai chữ trách nhiệm”
Câu nói như sét đánh ngang tai, giọng cô bắt đầu run – “Là thật sao?”
Cô cũng không dám chắc, sự thật giữa hai người cũng chỉ là mới bắt đầu,
giờ lòng cô thật hoang mang, nếu anh không thích vậy có khi nào sẽ buộc
cô phá thai, để có thể tiếp tục làm ấm giường cho anh? Nhưng biết đâu mẹ anh lại đang muốn chơi trò li gián. Cô còn đang bận rộn với cả đống suy nghĩ thì mẹ Thần nói tiếp.
“Chuyện này cứ để tôi lo, cô tạm thời không cần nói ra cứ an tâm mà
dưỡng thai, tôi sẽ tự thăm dò xem ý kiến Hạo Thần thế nào trước, để
tránh nó có quyết định sai lầm với cốt nhục của Quan gia. Đã rõ chưa?”
Nhược Thi khẽ gật đầu, cắn chặt môi dưới, mẹ Thần thấy vừa lòng khóe môi cong lên rồi bước đi.
Nhược Thi thì ngồi yên bất động, trán vã ra vài giọt mồ hôi lạnh, hai
bàn tay cô siết chặt vào nhau rồi xoa xoa ở bụng, ánh mắt vô hồn nhìn về phía mẹ Thần đang đi, miệng thì thào – “Con à!”
Trong phòng, mẹ Thần ngồ
