ất cứ tay Cự bích nào, dù
dạn dày kinh nghiệm khoa trường đến đâu, cũng phải viết thử trước rồi
mới dám làm bài chính thức. Vậy mà vị công tử này vừa đọc đề thi đã bắt
đầu chấp bút viết rõ ràng từng chữ vào bài.
Yoon Hee nghĩ mình
nhầm, nhưng mở to mắt nhìn kỹ quyển thi của chàng lần nữa vẫn thấy con
dấu quan phủ to tướng đóng ngay dưới phần ghi Tứ tổ và họ tên thí sinh.
Mỗi người chỉ được phát một quyển thi, chẳng may mắc một lỗi nhỏ thì e
có hối cũng không kịp.
Yoon Hee định lên tiếng nhắc chàng, nhưng cuối cùng lại im lặng. Nhìn cách chàng múa bút thành văn, chắc chắn đã
trải qua trăm rèn ngàn luyện, ý tứ thông suốt, tuyệt đối không có gì
đáng lo ngại. Xem ra vị công tử này quả không phải người thường! Nghĩ
đến đây, tim Yoon Hee chợt đập mạnh. Cô cảm thấy căng thẳng. Nguyên nhân có lẽ bắt nguồn từ khoảng cách quá lớn giữa khả năng của cô và người
ngồi cạnh. Trong khoa trường này, rồi cả khoa trường bộ Lễ nữa, không
biết còn có bao người tài giỏi như chàng. Mà đâu chỉ riêng chốn kinh đô, ngoài kia, kỳ thi Hương ở những địa phương khác cũng đang bước vào giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Một khi thông qua kỳ Sơ thí, cô còn phải tranh
cao thấp với những nhân vật xuất chúng ấy trong kỳ Phúc thí. So với họ,
thực lực của cô còn kém xa, có lọt được vào kỳ Phúc thí hay không cũng
còn là vấn đề. Trước nay Yoon Hee chỉ toàn gặp đám thư sinh kém cỏi, bỏ
tiền thuê người làm bài hộ, nên đã lạc quan nghĩ rằng mình có thể dễ
dàng đỗ kỳ thi này. Nhưng núi cao còn có núi cao hơn, hễ nhìn sang vị
công tử bên cạnh, niềm tin mù quáng trước kia của cô liền tiêu tan, thay vào đó là cảm giác căng thẳng mỗi lúc một nặng nề.
Cứ rối trí
như thế này cũng không ổn. Vì mẹ và Yoon Sik ở nhà, Yoon Hee nhất định
phải gắng sức phát huy hết khả năng làm bài. Cô lấy lại tinh thần, tập
trung sắp xếp các ý trả lời quan trọng trên giấy trắng. Xong đâu đấy,
lại soát xem có câu cú nội dung nào không cần thiết. Trong lúc đó, mặt
trời đã lặng lẽ lên đến ngọn con sào.
Sắp xếp ý tứ xong, Yoon Hee vẫn không yên tâm, cân nhắc đắn đo sửa đi sửa lại. Càng sửa cô càng
thấy mình kém cỏi. Lẽ nào năng lực của cô chỉ đến vậy? Chuyện thi đỗ lần trước chỉ là ăn may thôi sao? Loay hoay một hồi, Yoon Hee quyết định
không sửa thêm gì nữa mà chép luôn sang quyển thi.
Vị công tử kia viết xong bài, thẳng lưng ngồi dậy thì thấy Yoon Hee vẫn đang cặm cụi
làm bài. Chàng chăm chú nhìn cô viết. Thay vì nắn nót cẩn thận từng chữ
một, Yoon Hee viết rất nhanh, hàng chữ đều tăm tắp, kỹ thuật có thể sánh với quỷ thần. Trông cô rõ ràng nhỏ tuổi hơn chàng, chàng tự hỏi không
biết để viết được thế kia, cô đã phải nỗ lực luyện tập đến mức nào.
Vị công tử không nộp quyển thi trước mà ngồi im lặng phẩy quạt, chờ Yoon
Hee làm bài. Mặc dù không hài lòng lắm với bài làm nhưng Yoon Hee cũng
viết vào quyển thi cho xong. Thấy cô gác bút ngồi dậy, chàng mới nhẹ
nhàng hỏi:
"Huynh làm xong rồi chứ?"
Yoon Hee giật mình đáp:
"Huynh đã làm xong từ sớm rồi ư? Sao không đem quyển đi đến đằng kia nộp đi?
Nộp bài càng sớm càng có lợi cho việc xếp hạng sau này."
"Tôi
muốn chờ huynh làm xong rồi cùng đi nộp. Tôi sợ nếu tôi bỏ đi trước
huynh sẽ căng thẳng mà mắc lỗi. Nếu huynh xong trước mà bỏ đi thì tôi
cũng sẽ như vậy thôi."
Thật là một người khó hiểu! Dĩ nhiên, nếu
chàng đi nộp bài trước, cô sẽ cực kỳ căng thẳng. Nhưng hai người mới chỉ vừa quen biết, chàng đâu cần phải quan tâm đến Yoon Hee như vậy, rốt
cuộc vị công tử này là người thế nào? Đây là khoa trường, là bãi chiến
trường không vũ khí kia mà! Nhác thấy bên cạnh đã có một hai người nộp
quyển thi, Yoon Hee vội đứng dậy nói:
"Tôi cũng làm xong rồi. Chúng ta mau nộp bài thôi."
"Mực của huynh còn chưa khô hết kia mà. Huynh cứ từ từ kiểm tra lại một lượt nữa rồi ta nộp cũng không muộn."
"Không cần đâu. Thường thì càng kiểm tra, càng sửa bài làm càng tệ hơn. Tôi sẽ nộp luôn."
Yoon Hee đứng dậy, công tử ấy cũng đứng dậy theo. Hai người cùng đến xếp
hàng trước quan giám thị nộp quyển, sau lưng là cả dòng người cũng đã
làm xong đang chờ đến lượt. Nộp xong, họ quay lại chỗ cũ, thu dọn ô dù
và bút nghiên. Trong khoa trường rộng đủ chứa đến ngàn thí sinh, người
thì vẫn đang chăm chú làm bài, kẻ lại đã lấy rượu thịt ra ăn uống, lấp
ló giữa những cột dù trắng là vài sai dịch tay xách ấm nước phụ trách
rót nước cho thí sinh.
Vị công tử nhận một bát nước từ tay sai
dịch, uống nửa bát, rồi đưa phần còn lại cho Yoon Hee. Cô thoáng bối
rối. Chàng bảo cô uống bát nước mà chàng đã chạm môi vào sao? Giữa đàn
ông với nhau chuyện này rất bình thường, nên cô không thể nói dối rằng
mình không khát trong khi cả ngày nay chưa uống ngụm nước nào. Chẳng còn cách nào khác, Yoon Hee đành uống cạn bát nước. Nước ngọt như pha
đường, không biết là vì cô đã chịu khát quá lâu, hay bởi vị công tử kia
đã chạm môi vào nữa.
Ra khỏi khoa trường, Yoon Hee nói:
"Hôm nay nhờ có huynh mà tôi làm bài rất thoải mái. Nếu không gặp