hbu vội chạy đến với vẻ mặt đầy sốt sắng:
-Gui !
-Có gì không, “thiếu gia” Ahbu ? – Khi đã biết chủ nhân của giọng nói, con bé lạnh lùng đáp lại, đôi mắt vẫn không buồng nhìn anh.
-Satomi vẫn ổn chứ ?-Anh hỏi Gui.
-Ô hay ! Anh có vẻ quan tâm chuyện của bạn tôi nhỉ ? Cô ấy vẫn rất khỏe !-Con bé nói như hét vào tai anh, thầm tức giận ở trong lòng-“Bu đáng ghét ! Gặp em mà lúc nào cũng hỏi chuyện của Satomi ! Thật ra anh xem em là cái gì, tình báo chắc !”
-Anh chỉ là hỏi vậy thôi ! Cô ấy không phải là ngừơi mà anh thích, không cần ghen ra mặt vậy đâu !-Bu vừa bịt tai lại, vừa tranh thủ trêu nó. Nhưng lời nói của anh dường như đã trúng tim đen của con bé. Quá tức giận, con bé dùng hết công lực của mình, đạp vào chân anh một cái rõ đau, một việc mà tiểu thư Gui ngày trước chưa từng làm bao giờ [ảnh hưởng của Satomi đây =__=”'>-Bốp!
-Em…!-Bu vội suýt xoa đôi chân của mình.
-Tôi mà ghen ư ? Bệnh thiếu gia của anh lại tái phát rồi, đừng tự đề cao mình quá lên như vậy ! Tôi đây đã có bạn trai rồi !-Đâm lao thì phải theo lao, thế là con bé nói liều, nhưng ai kia lại tin là thật =__=”.
-What ? Em có bạn trai hồi nào, sao anh lại không biết ?
-Tại sao chuyện gì tôi cũng phải báo cáo với anh thế hả ? Cút về với các cô gái của anh đi !
Vừa dứt lời, con bé liền chạy một mạch về lớp với tâm trạng đầy sảng khoái, như vừa trút được cơn giận của mình, nhưng cũng đầy hối tiếc. Còn về phía Bu, khi con bé vừa “biến mất” thì cũng là lúc khuôn mặt anh biến sắc, từ hồng hào đến tái dần. Trái tim như vừa bị ai cắt thành từng mảnh, lòng như thắt lại với tâm trạng đã hiểu vì sao:
-Anh không hề nghĩ có một ngày, em thực sự thuộc về ngừơi khác đâu Gui à…dù chỉ là trong ý nghĩ, anh cũng không cho phép điều đó xảy ra…
--------------------
-Anh Bu, không ổn rồi !-Bọn đàn em vội chạy tới, lay người Bu khi anh như đang rơi xuống vực thẳm-Anh Bu !
*Bu-hoàn hồn* Haả ? Có chuyện gì ? Không phải tôi kêu các cậu xem chừng Cal sao, sao lại chạy đến đây ?
*Đàn em* Đại ca và anh hai, cả hai vừa gặp nhau đã đùng đùng sát khí…rồi đi đâu mất ! em không cản được nên…
*Bu-hét* Oh My God ! Bây giờ họ ở đâu ?
*Đàn em-sợ* Dạ…ở sân thượng !
Tạm gác tâm trạng đang shock của mình qua một bên, anh vội tìm đến hai thằng bạn của mình, lòng thầm mong họ đừng xảy ra chuyện gì…
----------------------------------------
Cùng lúc đó…
-Cal à ! Tớ muốn hỏi cậu một chuyện ! Nếu coi nhau là bạn thân, hãy trả lời tớ một cách thật lòng, có được không ?-Jiro tựa ngừơi vào ban công, đôi mắt vẫn nhìn đâu đâu ngoài trời.
-Cậu nói đi !-Cal đáp trong nghi ngờ. Hắn có thể đóan được mà anh muốn hỏi, nhưng vẫn không muốn trốn tránh.
-Có phải, cậu đã yêu Satomi, ngừơi con gái đầu tiên mà tớ yêu mến ?-Jiro gặng hỏi.
-Tớ đã không muốn giấu cậu, nhưng…
-Trả lời tớ đi, Calvin Chen !-Anh quát lớn.
-…Tớ không thể lừa dối chính bản thân mình, kể cả cậu ! Tớ biết, điều này có thể làm tổn thương đến cậu, nhưng dù là quá khứ hay hiện tại, tớ cũng chỉ có một câu trả lời-Tớ là thật lòng!-Hắn khẳng định. Một câu trả lời mà dường như Jiro đã biết, nhưng vẫn đủ để lòng anh quặng đau. Trước ánh mắt đầy kiên quyết của Cal, anh thực sự đã nhận ra điều đó.
-Tại sao lại là cậu ? Ngừơi bạn thân nhất của tớ ? Tại sao vậy ?
Jiro ngồi phệt xuống đất với nỗi thất vọng, buồn thảm bỗng dấy lên trong lòng anh. Mọi việc dường như xáo trộn. Tại sao số phận lại trớ trêu đến như thế ?
-Chúng ta sẽ mãi là bạn thân, có phải không ?-Calvin chìa tay ra. Khuôn mặt lạnh lùng bỗng có chút hoang mang.
Jiro không trả lời, anh tỏ vẻ hờn dỗi rồi đứng phắt dậy, không quên nở một nụ cười ranh mãnh-Tớ không bỏ cuộc đâu, vì tớ biết…mình vẫn còn cơ hội, Bang chủ ạ !
Cả hai nhìn nhau rồi phì cười. Lòng hắn chợt cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút gì đó bất an-“Vẫn còn cơ hội ? Ý tên này là…”
-Này hai cậu, không được…-Bu vội nhào tới can ngăn, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, nhưng khi thấy cả hai vẫn”bình thường”, Bu bỗng cảm thấy hơi quê vì hành động sốt sắng của mình.
-Sao vậy ? Không được cái gì ?-Hai bro đồng thanh hỏi Bu.
-Không được…trốn học ! Trở về lớp ngay !-Bu cố chống chế.
-Vua cúp tiết mà sao hôm nay dám lên giọng dạy tụi này thế ?-Jiro cau cú.
-Jiro à , hôm nay coi bộ thằng Bu bị điên rồi ! Hay là tụi mình làm gì đó cho nó tỉnh táo đi !-Cal vừa nói vừa bẻ tay rông rốc.
-Okie !-Jiro chêm vào.
Vừa dứt lời, cả hai tiến lại gần Bu với vẻ mặt đầy gian xảo. Và thế là…
-Này các cậu định làm gì…á á…=__=”
Giờ giải lao
*Genie* Ê ! –Genie tiến tới bàn của nó, cất tiếng gọi.
*Satomi* -…-Nó vẫn không trả lời, thản nhiên đọc sách như chẳng có chuyện gì xảy ra.
*Genie* Tôi đang gọi cô đó, có nghe không hả ?-Như không thể chịu được nữa, cô “công chúa” giựt lấy quyển sách trên tay con bé.
*Gui-giận* Đừng có quá đáng à nha ! (đứng phắt dậy)
*Satomi-ngăn* Được rồi, Gui !-nhìn Genie-Có gì thì nói đi, tôi bận lắm !
*Genie* Tối nay nhà tôi có buổi tiệc, cô nhớ phải đến đó !-Vừa dứt lời, Genie đưa cho nó hai tấm thiệp màu hồng, một của nó và một của Gui.
*Satomi-lạnh lùng* Cho tôi m