Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328420

Bình chọn: 8.00/10/842 lượt.

tôi chỉ là một
trong số hàng trăm ngàn cuộc chia tay, chỉ là một phân cảnh ngắn ngủi
trong bộ phim dài tập.

Chúng tôi đứng đó hồi lâu, rồi quay người
xuống hầm để xe. Cố Ly lôi từ trong túi xách ra chiếc khăn quàng cổ, gió thu bắt đầu thổi, trời càng lúc càng lạnh, gió thổi mây đen nát thành
tro bụi, miên man dạt dào rớt trên mặt đất, cả đất trời đều đen đúa, xám xịt.

Con tim tôi cũng như thế.

“Tại sao Neil lại phải
quay về Mỹ?” Cuối cùng tôi cũng không kìm nén được mà hỏi Cố Ly. Vấn đề
này vẫn luôn quấn lấy tôi rất lâu, khi nó giúp Neil trở về công ty
chuyển đơn từ chức, khi nó giúp Neil sắp xếp hành lý, khi chúng tôi đến
nhà hàng sườn cừu đắt nhất ấy để ăn bữa chia tay, đã mấy lần tôi không
kìm nén được mà định hỏi nó.

Nó không trả lời tôi, mà chỉ cúi
đầu, bắt đầu lục tìm kính râm trong túi của nó, tìm một hồi lâu, cuối
cùng cũng thấy. Khoảnh khắc khi đeo kính râm trở lại ấy, nó đã lại biến
thành một tên mù vô địch thiên hạ, đao thương bất nhập. Tường lửa và
phần mềm diệt virut phía góc dưới não phải của nó đã khởi động lại.
Nhưng tôi biết, thực ra nó không muốn để tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe
của nó.

Sau đó trên đường trở về, xe băng băng trên đường vượt,
đột nhiên nó nhìn về phía khung trời xám xịt phía trước, rồi nói một câu bâng quơ: “I am not happy anymore.”

“Gì cơ?” Tôi chẳng phản ứng lại.

“Đây chính là câu trả lời khi tớ hỏi Neil vì sao phải trở về Mỹ”, bàn tay Cố Ly siết chặt run rẩy trên vô lăng, nó bật khóc, “I am not happy
anymore”.

Từng câu từng chữ, được nó lặp lại một lần nữa.

Nhớ lần đầu xem Hồng lâu mộng, tôi còn đang học tiểu học, hồi ấy không thể
hiểu hết được. Sau này, khi tôi đã quen biết với thiếu nữ văn nghệ Nam
Tương, trước vẻ giới thiệu cuồng nhiệt của nó, tôi đã đọc lại lần nữa,
tất nhiên, khi đọc đến những đoạn miêu tả khiến những thiếu nữ đang tuổi dậy thì như chúng tôi đỏ mặt tía tai, thì trong đầu tôi chợt lóe lên
khuôn mặt lúng túng của bố mẹ tôi hồi đó, và tôi cũng đã hiểu vì sao họ
luôn đem cuốn Hồng lâu mộng mà tôi đã lật xem mấy chục trang ấy khóa
chặt và trong chiếc hộp gỗ ở trên tủ quần áo, hồi đó tôi còn nghi ngờ
quyển sách đó là thứ giống như Cửu âm chân kinh hoặc là Quỳ hoa bảo
điển, đọc xong tôi sẽ biến thành Mai Siêu Phong đầu tóc bạc phơ, thò ra
năm móng tay đen ngòm bấm thành năm lỗ trên đầu người ta.

Lần
này, sau khi tôi đọc xong cuốn Hồng lâu mộng, tôi cảm giác như mình đã
thoát ra khỏi cảnh mộng sâu thẳm, những người ấy thật đau khổ, sống
tuyệt vời như thế, mà lại thê lương đến vậy. Trong đầu tôi luôn vấn
vương câu nói: “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành.”

Giây phút
này, tôi nhìn con đường tưởng chừng không có điểm cuối trước mặt, điểm
cuối ấy đã bị bụi khói mù mịt ở phía xa nuốt chửng, ngay cả thành phố
bên dưới, cũng như bị chiếc chăn bông màu xám che phủ.

Bầu trơi như một mặt gương lau chẳng thể sạch nổi, đang chiếu rọi nhân gian đổ nát này.

Tôi đột nhiên nhớ lại câu nói: “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành”.

Đều bay đi hết rồi, thật yên lành.

Đi thật yên lành.

Sau khi về đến căn biệt thự, tôi và Cố Ly chẳng còn tâm trạng nào để nói
chuyện. Sau khi cởi áo khoác ngoài ra, nó liền đi thẳng vào phòng tắm.
Tôi nằm trên sofa, những mong chộp được bất cứ âm thanh bé nhỏ nào trong biệt thự rộng thênh thang này. Nhưng không có, chỉ có tiếng nước rào
rào vang ra từ phòng tắm.

Về sau, căn biệt thự ba tần rộng thênh thang này, chỉ có hai người tôi và Cố Ly.

Những thanh âm từ xưa đến nay chẳng mấy ai chú ý đến, như tiếng kéo cửa tủ,
tiếng thay giày cao gót, tiếng lấy nước, tiếng bỏ thìa nĩa xuống bàn,
khi chúng tôi làm những chuyện vụn vặt này trong vô thức, chắc chắn
chúng tôi chưa từng nghĩ đến việc có một ngày, chúng tôi sẽ nghe thấy
những vọng cực lớn phát ra khi làm những việc này.

Có khi nằm
trên ghế sofa, dường như tôi cảm thấy có thể nghe thấy nhịp thở của
mình, cái cảm giác ấy, giống như có người đang trườn trên tai, than vãn
dai dẳng. Tiếng than vãn vô cùng thương cảm, vô cùng hụt hẫng, vô cùng
cô đơn.

Có một hôm khi đi qua phòng Nam Tương, tôi lại lần nữa cảm nhận được lá bùa dán trên cửa ấy.

Chợt nhớ đến điều gì đó, tôi đẩy cửa ra, bước vào trong phòng. Tôi tìm thấy
cuốn Hồng lâu mộng bản bìa cứng trong tủ sách, quả nhiên nó không đem
đi. Vì cuốn sách này là tôi tặng nó, nó không đem đi là vì nó cảm thấy
đây không phải là đồ của nó. Hay nói cách khác, là thứ nó không muốn.
Tôi vội lật nhanh bỏ qua trang bìa lót, bởi tôi sợ nhìn thấy những dòng
chữ về tình bạn đã được viết chi chít trên đó, tôi không thể đối mặt với chúng. Lật từng trang sách, tìm kiếm theo ký ức, tôi muốn tìm được xuất xứ của câu nói “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành” ấy.

Khi gần như sắp bỏ cuộc, tôi đã thấy được đoạn đầy đủ đó.

Quan thì cơ nghiệp suy tàn,

Giàu thì vàng bạc cũng tan hết rồi.

Có ơn, chết để trốn đời,

Rành rành báo ứng những ai phụ lòng.