ãy. Tâm trạng anh rối loạn. Hắn cũng vậy,
rối loạn, cảm thấy đau nhức đầu óc. Hoàng Minh là anh trai của Minh Vũ,
điều này khiến hai người họ chưa ý thức được. Hắn ngồi xuống ghế:
- Hoàng Minh không thể nào là anh trai tôi! Tôi gét anh ta như thế cơ mà? Tôi còn ghen với anh ta khi anh ta bên cạnh Nhược Hi cơ mà? Sao có thể
chứ?
Bố nó điềm tĩnh:
- Đó là sự thật! Ta có mang theo một số giấy tờ của hai con, có thể xem nó đó. Hai con sẽ tin lời của ta là thật!
Hắn cầm lấy tờ giấy, anh Minh cũng cầm. Họ gần như chưa thể hiểu chuyện gì! Khi những tờ giấy này chứng minh họ là anh em ruột thịt. Tay hắn run
lên. Hắn đã từng đánh anh nhiều lần đến chảy máu, lạnh lùng với anh.
Nhưng anh trai hắn lại chẳng bao giờ nổi giận, anh trai hắn luôn ấm áp
với tất cả mọi người. Hắn đánh rơi tờ giấy đó, vùi đầu vào lòng bàn tay.
Anh Minh ngồi bệt xuống đất, con mắt chỉ nhìn chằm chằm vào tờ giấy. Anh đã nhớ lại hết rồi… ANh là một người tài năng, em trai anh cũng rất thông
minh. Anh qua bên Trung Quốc và bị ám sát, con dao đó vẫn nằm trong
người anh. Lúc đó, bên cạnh anh là cả một vũng máu. Người đó chính là
anh…
ANh nhớ ra rồi….
Bố nó vỗ vai hai anh em họ:
- Hai con hãy hòa thuận với nhau nhé! Minh Vũ, từ nay, con vẫn còn anh
trai! Con đã rất yêu thương anh trai mình! Vậy bây giờ, hãy tiếp tục
tình cảm đó! Còn Nhược Hi, con gái của ta, Ta thật sự an tâm khi giao nó cho con, Minh Vũ! Còn Hoàng Minh, năm đó, USB đó đã được giải mã rồi,
là nhờ con! Con hãy tiếp tục học tập cùng với em trai! Hai con cần hợp
lực để chăm lo cho công ty, công ty đang chờ hai con lớn lên! Ta có
chuyện, ta đi trước!
Bố nó đi khỏi. Nó nghe loáng thoáng tiếng bố nó nói trong điện thoại:
- Bắt hết tất cả bọn chúng!
Nó hoài nghi, nhưng không định đi theo bố, ở lại với hai anh em họ! Nó đã
từng gặp hai người này! Nó đã từng yêu anh trai của hắn! Lại còn quản
gia Lam, chính là bác của nó! Nó đã đắc tội với bác nó khi cứ quát tháo
ông! Nó nhất định phải xin lỗi!
Anh Hoàng Minh đột nhiên đứng dậy, tiến về phía hắn, mỉm cười:
- Triệu Minh Vũ! Đứng lên đi! Có thể cho Triệu Hoàng Minh – anh trai cậu ôm cậu 1 lần không?
Anh Hoàng Minh đột nhiên đứng dậy, tiến về phía hắn, mỉm cười:
- Triệu Minh Vũ! Đứng lên đi! Có thể cho Triệu Hoàng Minh – anh trai cậu ôm cậu 1 lần không?
Hắn không nói gì. Nó nhẹ lay hắn. Hắn nhìn nó, rồi đưa con mắt nhìn Hoàng
Minh. Chẳng phải, anh trai hắn đang đứng trước mặt đây sao? Người anh
trai mà hắn ngưỡng mộ, yêu quý từ bé đây sao? Nhưng hắn không thể đứng
dậy được! Hắn đã từng đánh anh vô cớ đến chảy máu, lạnh lùng, thờ ơ, hắn thấy có lỗi!
Nó biết hắn đang nghĩ gì, nó cười:
- Minh
Vũ, cậu đang áy náy phải không? Không sao đâu! Chẳng phải, cậu vì anh
trai mà gét người Trung Quốc bọn tôi sao? Đối diện đi nào! Rồi sẽ quen
thôi!
- Em sẽ làm bạn gái anh?
Nó ngạc nhiên, mắt nheo lại:
- Đến giờ mà cậu còn lợi dụng!
- Nếu em đồng ý làm bạn gái anh, anh sẽ vì em mà không áy náy, sẽ chấp
thuận người anh trai, sẽ vì em mà không thấy hối lỗi những hành động
ngày trước đối với Hoàng Minh.
- Tôi…. Tôi… Tôi sẽ đồng ý!
- Được.
Hắn lập tức đứng dậy, tự động ôm lấy người anh trai bao năm xa cách, người
anh trai mà khiến hắn nghĩ rằng đã chết, một phần khiến hắn trở nên vô
cảm, hắn vỗ vai Hoàng Minh:
- Anh! Em xin lỗi vì tất cả chuyện làm trước đây, cũng cảm ơn anh khi anh đã quay lại.
- Cậu….
- Từ nay, chúng ta sẽ là người 1 nhà.
- Được chứ…
- Thật sự, trước đây, em đã rất cô độc, chỉ có mình quản gia Lam… À không… bác của Nhược Hi bên cạnh!
Anh Minh cười:
- Cậu nên cảm ơn bác ấy!
- Bố mẹ thật sự không còn quan tâm đến em! Nhưng họ sẽ quan tâm đến anh, nếu biết anh còn sống.
- Nếu họ không còn quan tâm đến cậu, thì cũng coi như không còn quan tâm
đến anh! Anh biết, là đàn anh học khóa trên, là người đảm nhiệm chức vụ
CHủ tịch sinh viên, anh biết, bố mẹ chỉ gửi tiền về cho cậu ăn học, tiêu vặt! được rồi, hãy cứ để họ tự tìm về chúng ta!
- Vâng!
Nó vui kinh. Nhảy lên vui sướng. Ôm lấy hai người họ:
- Ha ha…vui thật!
Anh Minh đùa:
- Minh Vũ, anh đã từng thích cô ấy!
Khuôn mặt hắn đanh lại:
- Sao cơ? Anh đã từng thích người con gái của em?
- Đúng vậy! Nhưng anh cảm thấy, mình không được phép thích cô nhóc này,
nên anh đã tự động gỡ bỏ hình ảnh của cô nhóc ra khỏi đầu. Giờ anh biết
là vì sao rồi, là vì, Cô nhóc này là người con gái mà em trai anh 1 mực
yêu hơn cả tính mạng!
Nó như bị sét giật qua. Vậy là anh đã từng thích nó…. Nhưng vì hắn…vì hắn…. Nó hụt hẫng:
- Vì cậu đấy, Minh Vũ, nếu không vì cậu, anh Minh đã yêu tôi!
Hắn gỡ tay nó trên cổ anh Minh:
- Sao em dám nói vậy? EM đồng ý làm bạn gái tôi rồi?
- Cậu cứ thực hiện được lời hứa đi đã.
- Lần này, tôi nhất định sẽ đứng thứ nhất cho em coi!
Nó cười khúc khích. Đưa mắt nhìn hai đứa bạn đứng gặm táo phía sau vẫn còn đang đơ cứng như người mất hồn. Nó chạy lại, ôm:
- Ha ha…hai nhóc bạn tôi ơi! Tỉnh mộng nào!
Cuối cùng, chúng nó mới tỉnh giấc mộng, tới tấp hỏi:
- Thật sự, hai người họ là anh em? Tin được không?
Nó bật cười:
- Hai cậu ngốc quá đi. Nên
