Old school Easter eggs.
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3215620

Bình chọn: 7.5.00/10/1562 lượt.

thẹn quá hoá giận, nhất mực
lắc đầu nhưng lời nói của cô lúc này chả có diễm phúc lọt vào tai ai cả
vì tiếng vỗ tay rầm rầm có âm lượng lợi hại hơn nhiều.

-Được rồi, trao nhẫn!_Cha sứ bất lực tuyên bố.

Ngay lúc Gia Băng muốn mở miệng bảo không có nhẫn, Tử Thần đã đưa tay
cầm lấy mặt dây chuyền to bự trên cổ cô, nhẹ nhàng tách nó ra thành hai
mảnh.

Một chiếc nhẫn mặt kim cương lấp lánh với kiểu dáng tinh xảo hiện ra,
rơi vào lòng bàn tay Tử Thần. Theo đó, cậu nắm lấy tay Gia Băng, đeo nó
vào ngón áp út của cô.

Quá đỗi bất ngờ, Gia Băng bần thần nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình,
mặt đỏ lựng, vui mừng không thể nói được gì mà im lặng đeo chiếc nhẫn
còn lại vừa được lấy ra từ mặt dây chuyền y hệt trên cổ Tử Thần đeo vào
ngón áp út của cậu.

-Bây giờ, hai con chính thức làm vợ chồng, có phúc cùng hưởng có hoạ
cùng chịu_Cha sứ nhẹ giọng tuyên thệ, cũng vui thay vì lần đầu tiên làm
chủ hôn mà mĩ mãn như vậy_Hai con được phép hôn nhau!

Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò náo nhiệt xung quanh vang lên thúc giục.

Gia Băng tròn mắt nhìn Tử Thần, khẽ nhón chân đặt một nụ hôn lên môi cậu.

Đương lúc Tử Thần đang định đáp trả, cánh cửa nhà thờ tàn bạo bật mở,
hai thân ảnh nghênh ngang khác trịnh trọng bước vào trong ánh mắt kinh
ngạc của 'quần chúng'

-Cha sứ, đáng nhẽ cha phải hỏi ai không đồng ý cuộc hôn nhân này nữa
chứ? Ăn bớt như thế thật không có đạo đức nghề nghiệp_Ra vẻ khó hiểu,
Khải Phong tròn mắt thắc mắc, ánh nhìn lia đến cặp 'cô dâu chú rể' đang
sững sờ nhìn mình_Tôi và Hạ thiếu gia đây không đồng ý thì tính sao nhỉ?

-Đúng vậy, Gia Băng, hình như, cha em phản đối cuộc hôn nhân này thì
phải, ông ấy...rất tức giận đấy_Kì Thiên đứng cạnh tỏ vẻ lo âu nói_Xem
ra, em phải về Newyork một chuyến rồi.

Ngay sau câu nói hàm ẩn của Kì Thiên, một đám người súng ống đầy mình
chạy vào, phong toả mọi ngóc ngách của nhà thờ, nồng súng trên tay họ
đều không ngần ngại hướng về phía Gia Băng và Tử Thần.

-Để xem năng lực của hai người ra sao đã!_Tử Thần lúc cùng cực vẫn không hề sợ hãi đáp trả.

Bên cạnh cậu, những người bạn từ trạng thái im lặng không động đậy bỗng
cựa mình, cũng lôi ra đủ loại súng ngắm về phía 2 vị khách không mời.

Valentine hôm ấy, sặc mùi thuốc nổ.

Trang truyện đã khép lại nhưng không có nghĩa chuyện tình của những con
người nhiệt huyết bên trong kết thúc. Xin hay để cho họ được sống mãi
trong lòng bạn, như một người bạn tâm linh tri kỉ.

Bước đường tương lai của họ như thế nào giờ không còn nằm trong tay tôi
nữa, nó nằm trong tâm khảm của các bạn. Xin cảm ơn đã độc và cảm nhận

Tôi...đã gặp cậu ấy!

Lớn lên và sống trong sự bao bọc quá cẩn thận của bác mình,
nhưng ko khi nào tôi quên được mình do ai sinh ra, tên thực sự là
gì và dòng máu đang chảy trong người mình từ đâu mà có.

Từ khi còn là một cậu bé biết chuyện, hiểu chuyện, tôi đã
quá thành thạo mọi thứ về bản thân mình rồi, vì dù mọi
người có cố giấu diếm, những câu chuyện họ thủ thỉ với nhau
đều lọt vào tâm trí một cậu bé vắt mũi chưa sạch như tôi.

Để bản thân ko bị mọi thứ xung quanh làm tổn thương, tôi tự tạo 1 thế giới riêng của mình và giam giữ tâm trí trong nó. Đến
mức mọi người xung quanh thay vì lộ liễu nói tôi mắc chứng 'tự kỉ', họ khoa mĩ tự dối lòng rằng "thằng bé lạnh lùng quá".

Dẫu vậy, tôi ko quan tâm, thế giới của tôi chỉ mình tôi là đủ.

Rồi, một ngày ko biết xui xẻo hay may mắn nọ, tôi gặp một cô
nhóc trạc tuổi trên đường về nhà. Và quả nhiên, như tôi đoán ko nhầm, cô nhóc này mê tôi.

Quá quen với việc bị ánh mắt phía sau gắt gao quan sát, tôi
chuồn lẹ trong dáng đi vô cùng thư thái nhưng ko chậm lè tè.
Đương lúc tôi thở phào nhẹ nhõm khi đã đi được 1 quãng xa và
chắc mẩm mình đã thoát khỏi thêm một kẻ mê trai bệnh hoạn,
tiếng gọi trong veo như nước suốt từ đằng sau vang lên, ko phanh
đập vào màng nhĩ. Da gà tôi từ đó tự động dựng lên, điềm báo ko lành. Vì thế, tôi bản năng cò giò đi tiếp.

Song, nhân tính ko bằng trời tính, tôi vừa đi chưa được mấy
bước, cô nhóc đó đã huỳnh chuỵch thu hẹp khoảng cách với tôi.
Mà cô nhóc này quả ko phải tầm thường, thay vì tí ta tí tởn
nhe răng cười xin làm bạn với tôi, cô nhóc thản nhiên...kéo thắt lưng quần của tôi làm tôi may phanh kịp, ko thì đã ngã chỏng
vó với cái mông trần truồng loã lồ.

Đã thế, cô nhóc khùng ấy còn đột ngột kéo mạnh nó rồi thình lình thả nó, khiến dây lưng bật về phần da thịt tôi, 'tích'
lên một phát ko thể đau hơn.

Lúc ấy, tôi giận cực điểm, toan quay mặt túm lấy cổ áo cô
nhóc oánh vài cú cho biết mặt anh đây ko phải dễ chơi. Nhưng,
tiếc là, anh hùng khó qua ải mĩ nhân, ai ngờ cô nhóc đó mới
có 6 tuổi đầu đã biết dùng 'mĩ nhân kế', phát huy triệt để
'tài nguyên quốc gia' hạ gục tâm hồn non nớt ko một mảnh tình
vắt vai của tôi, làm bao thù hận trong tôi tan biến thành bọt
biển.

Thế là, ngày hôm đó, trời nắng to, tôi ko biết moi đâu ra 'chí
khí quân tử' hì