bé cũng giống em, bị sóng đánh dạt đến đó. Đầu nó thì be bét máu. Mặt mày thì trắng bệch trông như người đã chết vậy. Em đã rất hốt hoảng khi vừa trông thấy nó. Nhưng may sao nó vẫn còn sống. Trên đảo có một ông bác sĩ già khá mát tay. Ông ta đã giúp con bé cầm máu và băng bó vết thưong. Nó hôn mê suốt 2 ngày mới tỉnh lại đấy
@
– Yui, chị bị thương ở đầu sao? Có nặng không?_Jen lo lắng nhìn nó
– Lúc đó thì có bây giờ thì không_Nó nhàn nhạt nói
– Nhìn cái kiểu đùa giỡn của nó lúc nãy thì đau đớn gì nữa!_Kun xỉa nó. (Anh này giận dai)
– 2 khích em đấy à?_Nó nhướng mày hỏi Kun
– Không nói với em. Mama, vậy sao 2 người về được đây. Chẳng phải không liên lạc được sao?
– Bơi về chứ sao?_Nó nhảy vào miệng Kun ngồi. Kun sừng cồ lên
– Này, anh không giỡn nhá!
– Là Zan đến đón mẹ
– Zan, sao em biết nơi mẹ và Yui ở mà đến đón hay vậy?_Zeny quay sang hỏi Zan
– Nhờ cái này_Zan nói rồi đưa đôi bông tai lên. Mọi người trơ mắt nhìn đôi bông tai đó
– Là sao?
– Bông tai đó gồm hai đôi. Em đôi, Zan đôi. Chúng có thể bắt liên lạc với nhau đấy_Nó bật dậy nói_Mọi chuyện là như thế đấy
– Một tuần qua, bọn em lo cho chị đến đứng ngồi không yên đấy!_Keny tỏ vẻ cún con. Nhìn cưng ghê cơ_Chị phải đền bù đi
– Đền gì bây giờ?
– Chị khao một bữa nhé!_Rey reo lên
– Ok. Mà Keny, Rey, 2 em không định về thăm pama à (pama 2 chàng này ở Nhật)
– Về, về chứ!_Nói rồi 2 nhóc bỏ đi.
– Thôi cháu go to bed đây ạ. Buồn ngủ quá!_Nó che miệng ngáp dài. Nó đã mệt mỏi suốt mấy ngày nay rồi. Đầu nó lại inh ỏi cứ như có con chim gõ kiến đang gõ lách cách trong đó vậy. Nó cúi chào bà nó, pama nó và pama hắn rồi quay lưng bước đi. Nhưng đi chưa được bao lâu thì bị Lin gọi lại
@
- Yui, chưa xong đâu_Nghe giọng điệu của Lin thì nó cũng biết cô nàng định nói đến chuyện gì. Nó nở một nụ cười gượng rồi quay lại nhìn Lin
– Có chuyện gì vậy chị?
– Hell, là sao?
– Đúng rồi hell sao lại là cậu?_Sau khi nhớ ra chuyện cần hỏi, hắn ngước mặt lên nhìn nó. Nó lại yên vị bên hắn lần nữa.
– Cái đó à? Có gì đâu? Cũng giống cậu thôi bang chủ Halfmoon à_Nó đá đểu
– Cậu là người đứng đầu thế giới ngầm mà ai cũng kính nể sao Yui?_Gin há hốc nhìn nó_Tớ vẫn không thể nào tin nổi đó là sự thật
– Vậy em hãy tin đi_Jin vắt chân hình chữ ngũ nói
– Anh là gì trong Hell?_Zan quay qua nhìn anh mình
– Jin và Rena là hai hộ pháp còn bọn nhóc kia là tứ hộ vệ_Nó trả lời thay Jin_Không có gì cả đâu. Mọi người đừng quá ngạc nhiên. Cũng chỉ là một bang hội mà thôi. Số lần tôi đến bang còn ít hơn số lần tôi về đây mà
– Vậy cậu đến bang được bao nhiêu lần?_Hắn mở to mắt nhìn nó. Hắn nhớ không lầm thì từ khi nó đi, nó chỉ về đây đúng 2 lần. Và đáp án của nó là
– Một
– Cái gì?_ Cả bọn hét lên (trừ những người lớn ra)
– Đúng vậy đấy! Nó chỉ đến bang chỉ đúng một lần duy nhất là ngày hợp nhất hay gọi là ngày thành lập. Còn những chuyện rắc rối trong bang đều do một tay bọn này giải quyết. Giỏi lắm thì nó gọi cho Cas rồi chỉ bảo công chuyện cho cậu ta làm thôi_Rena vừa nhấp chén trà vừa nói
– Em như thế thì lấy ai dám phục tùng em chứ? Bọn họ sẽ tạo phản thôi!_Zeny nói
– Họ dám sao? Cho vàng họ cũng chẳng dám tạo phản đâu_Rina im lặng nãy giờ cuối cùng cũng cất tiếng rồi
– Nhà kho ở Anh có rất nhiều trò chơi đấy. Nào là chông, gai, rào điện, ong độc, kiến, rắn, sư tử,… Nhiều lắm. Tên nào dám tạo phản thì cho vào đó thử sức sẽ OK ngay. Một khi đã vào đó rồi thì chỉ có 2 con đường. 1 chết, 2 sống và tiếp tục đi theo Hell. Còn kẻ nào muốn rút chỉ cần nói một tiếng thì Ok, em có thể đi_Jen tiếp lời
– Nhà kho đó ghê gớm vậy sao?_Zeny rùng mình hỏi
– Hì, cái đó bọn em bày ra để dọa người thôi! Chưa có ai thử cả. Tất cả những thành viên của Hell sau khi nhìn thấy những thứ đó thì nổi cả da gà rồi. Ai dám tạo phản chứ_Jen cười trừ
– Nhưng lần này đã có kẻ làm vật thí nghiệm rồi_Jin nhếch môi
– Ý cậu là 3 người nhà mụ ta_Kun tinh ý nói
– Chính xác_Jin búng tay cái tách
– Yui, con tính làm gì họ?_Mẹ nó e dè hỏi. Bà biết nó không phải là người độc ác. Dù nó là Hell gì đó nhưng nó là một người nhân hậu, nó sẽ không để 3 người đó nếm trải những cực hình đó đâu
– Chưa biết ạ. Chắc cho họ thử thôi!
– Con tha cho họ đi. Đưa họ ra pháp luật là được rồi_Bà nhẹ nhàng khuyên bảo nó
– Họ đã làm biết bao nhiêu chuyện có lỗi với mẹ như thế mà mẹ vẫn tha cho họ sao?_Nó vẫn bình thản đối đáp mẹ nó. Nó chỉ muốn biết suy nghĩ của bà thôi
– Sống không nên thù hằn con à!
– Con nói vậy thôi! Con sẽ làm theo lời mẹ ạ. Con cũng chẳng muốn chấp làm gì. Nếu làm vậy thì con có khác gì họ đâu_Nó ngửa mặt lên nhìn trần nhà.
– Cậu suy nghĩ đúng lắm_Hắn vỗ vai nó. Nó nh