m ăn, tin tức anh qua đời đã được đưa lên báo chí. Bà nội
Trần sau khi nghe được tin này, bà không thể chịu được cú sốc nặng nên
bệnh cũ tái phát, bà phải nhập viện cấp cứu, trong cơn nguy kịch. Trong
tang lễ Băng Đồng suy sụp, không chút sức lực lên bác sĩ luôn phải túc
trực bên cạnh 24/24. Hiếu Phong còn nhỏ nó dù kiên cường đến đâu vẫn là
một đứa trẻ.....vẫn phải chịu tổn thương.
- Hiếu Thiên!
Huhu..... Hiếu Thiên! - Một dáng người lao tử ngoài vào trong nhà tang
lễ, khóc nức nở, theo sau bà chính là Khắc Nam và Kim Nhã, tất cả đều
vẫn đồ đen.
- Mẹ! Mẹ cẩn thận! - Kim Nhã đuổi theo đỡ bà.
- Không! Hiếu Thiên không thể vậy đâu.....- Bà đổ rụp xuống trước bài vị anh khóc nức nở.
- Kiều Oanh! Em bình tĩnh lại đi! - Ông Trần đi đến ôm lấy bà chấn an.
- Thiên Long! Con chúng ta, con chúng ta sao có thể? Em còn chưa có giải
thích cho nó hiểu? Em còn chưa bù đắp cho nó mà! - Bà Kiều Oanh dựa vào
lồng ngực ông Trần khóc nức nở. Bà cũng là mẹ , nên bà rất đau khổ khi
phải nhìn đứa con trai do mình đứt ruột sinh ra lại qua đời.- Là tại em! Tại em! Em không nên rời con.....
- Không phải lỗi của em! Em bình tĩnh lại đi! - Ông Trần ôm bà thật chặt an ủi. Ông biết bà rất
đau lòng nhưng nhìn bà đau lòng đến vậy trong lòng ông cũng đau lắm. Ông yêu bà, trước sau vẫn thế, nhưng do một vài việc xảy ra hai vợ chồng
trẻ phải chấp nhận sống xa nhau.
- Hiếu Thiên của em! Huhu,......hu......- Bà Kiều Oanh ôm lấy ông khóc nức nở, trái tim bà đau lắm, xé tan cõi lòng.
_________@_____@_________
Sau đám tang, Băng Đồng cả người suy sụp, thường xuyên bị ngất xỉu. Nên ông Trần đã điều động một đội bác sĩ chuyên nghiệp ở bên cô để chăm sóc 24/24. Bà Kiều Oanh cũng không muốn đi nữa, bà chuyển về ở với ông Trần tại một ngôi biệt thự ở Đài Bắc. Bất chấp mọi thứ bà không thể xa chồng thêm nữa, cho dù bệnh lang y có tái phát đi nữa bà cũng sẽ cố gắng chịu đau, chỉ cần bên chồng là đủ.
**************
Tại biệt thự Trần gia.....
Hiếu Phong cô đơn ngồi bên chiếc xích đu trong vườn nhà, dưới gốc cây
anh đào, đang mùa rụng lá, từng cơn gió se lạnh mang theo chiếc lá lìa
cành, không khí đậm mùi chết chóc, mùa thu có cái đẹp của nó nhưng cũng
có cáu buồn man mắt khó diễn tả bằng lời.
- Cho tớ ngồi đây nhé? - Hỏi chỉ là lấy lệ , vì cô bé đã ngồi xuống bên cạnh rồi.
-........- Hiéu Phong nhắm mắt lại, hít hơi thật dài.
- Sao vậy? Không muốn nói chuyện với tớ sao? - Đường Nhu nhìn thằng nhỏ rồi cúi xuống nhặt lên mượt chiếc lá vành mới rụng.
- Đường Nhu! - Hiếu Phong nhìn xuống dưới chân mình không dám nhìn thẳng vào cô bé.
- Cậu cứ nói đi! - Đường Nhu biết Hiếu Phong rất buồn và cô đơn nên cô bé mới đến đây tìm.
- Cậu có thể cho mình ôm cậu một lát không? - Giọng Hiếu Phong càng ngày càng bé dần nhưng cô bé kia vẫn nghe thấy.
- Được! - Đường Nhu e dè ngồi xích lại.
Chỉ cần có vậy Hiếu Phong vòng tay ôm lấy cô bé thật chặt, cảm thấy lòng nhẹ hơn chút ít.....
- Nếu buồn cậu cứ khóc đi!
Đường Nhu đột nhiên lên tiếng an ủi, vỗ lưng Hiếu Phong. Câu nói này
khiến Hiéu Phong phải cười khổ trong lòng và, thằng nhỏ tưởng tượng mình rất giống con gái yếu đuối dựa vào người yêu khóc.
- Mình là con trai! Mami nói" Con trai là không được khóc!" Dù gặp chuyện gì
cũng không thể rơi nước mắt.....như thế mới bải vệ được người mình yêu!
Hiếu Phong cố ngăn nước mắt chảy xuống, thằng nhỏ không muốn mình khóc trước mặt con gái. - Đặc biệt là tiểu Nhu.
- Ưmk! Mai mình tới đón cậu di học nha? - Đường Nhu đến đây cũng vì muốn nhắc nhở Hiếu Phong trở lại lớp.
- Được!
- Cố lên! Mình sẽ luôn ở bên cậu......- Đường Nhu dơ cao cánh tay theo kiểu rất quyết tâm.
- Ừ......cố lên! - Hiếu Phong không nhịn được bật cười, trước hành động trẻ con của Đường Nhu.
_________@______@_________
Băng Đồng bụng to đến tháng thứ tư nên cơ thể Cần rất nhiều chất dinh
dưỡng cho thai nhi. Mặc dù không muốn ăn nhưng vì con, cô vẫn ép mình ăn những món không muốn.
-Oẹ.......ưm.....oẹ..- Mùi cá khiến cô có cảm giác buồn nôn, mọi thứ vừa được chị bếp đút cho ăn đều bị nôn sạch, cô nôn không biết bao giờ mới ngừng, dường như lục phủ, ngũ tạng
muốn theo đó ra ngoài luôn.
- Mami! Mẹ khó chịu sao? - Hiếu Phong đứng bên cạnh giúp cô lấy khăn lau.
- Mẹ,.......không.....sao! Oẹ! - Cô thở hổn hển đầy mệt mỏi.
- Có cần con gọi bác sĩ không? - Hiếu Phong lo lắng nhìn cô.
- Không......không cần! Tên tâm! Lát sẽ khỏi thôi! - Cô cố sức ngăn cản.
Hiếu Phong chỉ biết lắc đầu nhìn cô, thằng nhỏ không ngờ khi mang thai
em lại vất vả đến vậy. Lúc trước khi mang thai nó liệu vó vất vả thế này không, nhất định là có, vì vậy nó cần phải làm chỗ dựa vững cho mẹ sau
này.
________@_____@_________
Thái Lăng đã điều tra ra ai đứng sau vụ này, hiện tại anh đan