nữa thì thôi .Tôi mắt sáng long lanh :
- Rất hay , làm vậy đi.- nhưng ngay lập tức, ý chí xẹp xuống, phủ định ngay lập tức –
Mà ko được .
- Sao lại ko ?
Tôi khoanh tay nghiêm túc giảng giải :
- thứ nhất con trai đánh con gái là hèn , mà, con gái đánh con trai còn hèn hơn .
- Tiếp – Trúc gật đầu đồng ý.
- Thứ 2, cậu và tớ là ai , là ai ? Là những nữ sinh chăm ngoan nhất quả đất .
Trúc Vũ lắc đầu :
- Tớ đọc trên báo thấy nhiều tấm gương chăm ngoan hơn cơ .
Tôi liếc nhìn bằng nửa con mắt :
- Quả đất chỉ là ví dụ, ko chen ngang ,
để tớ nói hết , ngoan ngoãn như thế mà lại đánh nam sinh khối trên ? Quá mất hình tượng, chưa kể có thể nhà trường sẽ đình chỉ học .
Trúc Vũ nghe xong liền kích động :
- Yes, tuyệt đối ko được, tớ là một nữ
sinh cực kì gương mẫu à nha, ai hơi đâu tự nhiên đòi đánh hắn, thật là
quá bạo lực,tớ coi thường, hứ.
Tôi lạnh lùng đáp :
- Ai vừa rồi đưa ra cách giải quyết đó .
- Ý tớ là cách nào cũng được nhưng tuyệt đối ko dùng cách này.
Tôi ko them tính toán với Vũ , vừa lúc
chuông điểm vào học. Thôi kệ , tránh gặp mặt cành nhiều càng tốt, gặp
thì xem như ko khí vậy.
Lớp chúng tôi là lớp chọn nên việc học
khá căng thẳng. Tôi và trúc đứng top 10 ,dù sao thì 2 đứa tôi cũng rất
nghiêm túc trong việc học. Ko ăn diện, ko bè cánh, ko đánh nhau, ko
C-h-ử-i bới, ko cợt nhả,ko kiêu căng đúng là mẫu điển hình của những học sinh ngoan, cộng thêm khá hòa đồng thân thiện , dễ nhìn nên 2 đứa tôi
có mối quna hệ tốt vs mọi người. Nói đúng hơn, ko quá nổi bật nên sẽ ko
bị ganh tị, ko quá tầm thường nên cũng sẽ ko bị khinh thường, bắt nạt.
Cứ cho là vậy đi, nếu ko để ý những ánh
mắt châm biếm, ghen ghét chúng tôi khi đi với Mạnh Vũ. Tất nhiên, đó chỉ là số ít, vì trong trường những nam sinh như Mạnh Vũ là số nhiều. Lòng
ghen ghét đố kị có ai tính được cho hết ?
Tan học , 2 đứa thường về nhà Trúc Vũ.
Ngày nào học thêm buổi chiều thì tôi sẽ về nhà Vũ, vì nhà Vũ gần trường. Mẹ Vũ là kế toán trường trung học cũng ko về ăn cơm trưa. Vì vậy, hai
nhà quyết định buổi trưa hai đứa sẽ tự nấu ăn rồi đi học chiều. Như vậy
bởi mẹ tôi và mẹ Vũ muốn đảm bảo vệ sinh tuyệt đối và đồ ăn nhanh là
những điều cần hạn chế .
Nhưng mà 2 đứa đa số là mua bánh, đồ vặt ăn qua loa, hát hò, xem linh tinh trên mạng rồi đi học.
Có đôi khi Trúc Vũ cũng rủ Mạnh Vũ sang ăn cùng, lúc đó 3 đứa là lôi nhau xuống bếp, phá tanh bành, chọc ghẹo nhau rồi đi học.
Chuyện của hai người tên Vũ đó, mọi người đều biết nhưng ko ai phản đối, ngược lại còn tỏ vẻ ưng thuận, vì 2 người ấy rất biết chừng mực, và có
lẽ vẻ chín chắc mẫu mực của Mạnh Vũ khiến mọi người hài lòng.
Chiều nay có buổi học thêm anh văn, vì
lười nấu nên 2 đứa lôi nhau vào quán ăn nhanh gần đó ăn tạm. Không khí
trong quán khác hẳn với bên ngoài, ấm áp, nhạc nhẹ.Gọi 2 suất gà rán
cùng với 2 cốc kem cỡ bự, tôi vị hạnh nhân, Trúc Vũ vị dâu. Cắm cúi ăn.
- Haiz, anh Vũ dạo này ấy hả, chỉ lo mỗi cuộc thi bóng rổ thôi, lúc nãy còn bận đi tập nữa kìa. Bỏ mặc tớ.
- Lo bóng rổ còn hơn lo gái.
- Hắn dám.
Đang vừa ăn vừa nói chuyện , Trúc Vũ đột nhiên đá đá chân tôi :
- Ngừng ăn chút đi, nhìn kia kìa.
Tôi ngước mắt nhìn theo hướng Vũ chỉ.
Một cô gái trẻ trung, tóc hạt dẻ uốn nhẹ buông xõa quá vai, áo cánh dơi cách điệu đi với chiếc quần jean bó sát
ôm lấy thân hình chuẩn. Đặc biệt, đôi cao gót khiến người nhìn cũng cảm
thấy sợ, có lẽ là…10 phân. Hầu như tất cả mọi người trong quán đều hướng nhìn cô ấy.
- Hoài vân, chị ấy cũng tới đây nữa sao – tôi hớn hở.
Cái tên rất đỗi quen thuộc với chúng
tôi, 19 tuổi, hiện đang là sinh viên trường sân khấu điện ảnh , tham gia 1 số vai diễn nhỏ của một vài bộ phim, và bây giờ chị ấy đang là Mc cho một chương trình teen…Có thể nói chị ấy là 1 hot girl đa zi năng .
Trong trường chúng tôi, chị ấy còn được
nhắc đến với vai trò là cựu học sinh và còn là cháu ngoại hiệu
trưởng.Lúc tôi vào lớp 10 thì chị ấy đang học lớp 12, lúc đó chị ấy còn
chưa có chút tiếng tăm như bây giờ, chỉ làm người mẫu teen cho một số
trang báo. Nhưng đối với tôi nói riêng và toàn thể học sinh trường nói
chung thì đó là một điều rất đáng để tự hào và đem đi khoe vs trường
khác.
Vì thế, chúng tôi rất ủng hộ chị, kể cả
khi chị ra trường, tờ báo nào có chị chúng tôi mua bằng hết, fim nào có
chị chúng tôi mua vé rủ nhau xem, …Cũng bởi một phần do chị rất đáng
yêu, vẫn hay nhắc về trường cũ và hay giới thiệu mình từng là học sinh
trường này.
- Mà hình như kia là Bùi Quang nhỉ ? Đẹp đôi thế.
Tôi nhíu mày nhìn người con trai đứng
nhỉnh hơn Hoài vân một chút, áo thun quần jean mài , tóc nhuộm vàng ,
khuyên tai bên trái lấp lánh, mang theo vẻ bụi bặm. Tôi cũng chả lạ gì
với tên này, thứ hai đầu tuân nào tên hắn cũng được nêu ra với nhiều lí
do cũng vô cùng phong phú.
” T
