ếng sau, thùng rác chất đầy vỏ trứng, để ý mới mới thấy đầy trứng tráng thất bại.
Lần thứ mười hai, anh chuyên chú cẩn thận nhẹ nhàng cho trứng vào
chảo, ưu nhã xoay chảo hai vòng, xảo diệu tránh né dầu mỡ bắn lên quần
áo, sau đó nhanh chóng lật xào, trật tự rõ ràng, động tác lưu loát,
không tỳ vết, món trứng tráng ngưng tụ thành màu vàng nhạt tươi đẹp,
Cảnh Chi Giới mừng rỡ, anh nhanh chóng lật xào, bỗng nhiên bếp tắt ngấm, anh nắm lấy cái xẻng sững sờ đứng trước bếp.
Chuyện… Chuyện gì thế? Chẳng lẽ… Anh vươn người nhảy tới trước bình
gas, ôm bình gas lắc lắc mấy cái, rất nhẹ. Chẳng lẽ, trời ạ! Hết gas!?
Tỉnh táo, tỉnh táo! Cảnh Chi Giới hít sâu một hơi, xoay người bước vào
phòng khách gọi điện gọi gas.
Anh hút thuốc, cánh tay đau nhức, không nghĩ tới món ăn này khó làm
như vậy. Nhân Nhân sao lại học được? Lửa nồi quấy nhiễu, cô nhất định
cũng bị bỏng sao? Cảnh Chi Giới tê liệt ngã xuống ghế sofa. Anh thật
đáng chết! Cô lấy lòng anh như vậy, ngày đó anh lại không trở về gấp ăn
món này, anh có thể tưởng tượng cô ủ rũ biết bao. Cảnh Chi Giới tức giận mình! Bây giờ cô lạnh lùng với anh quả thực là báo ứng của anh!
Anh mở TV, kinh ngạc nhìn phóng viên tài chính và kinh tế đang phỏng
vấn Úy Nhân Nhân cùng Xa Chân Phàm, đám hỏi của con trai lớn Xa thị và
tập đoàn Song Tinh, là một chuyện lớn của giới kinh doanh.
Cảnh Chi Giới nhìn Úy Nhân Nhân trong TV, cô gầy rất nhiều, cảm giác rất tái nhợt.
Nữ phóng viên hỏi Nhân Nhân: “Cô Úy là Đại mỹ nhân nổi danh giới
quảng cáo, cuối cùng cũng phải kết hôn, có thể hỏi cô, đối với mỹ nữ
xuất sắc như cô mà nói, cuối cùng tình yêu là cái gì?”
Xa Chân Phàm thâm tình nhìn lại vị hôn thê, Nhân Nhân mỉm cười trước ống kính, cô chớp chớp đôi mắt đẹp.
“Yêu là một loại điên cuồng! Khiến cho người thông minh biến thành ngu ngốc, khiến cho người có lý trí thành mất điều khiển”
“A… Đúng… A…” Xa Chân Phàm phụ họa, giống như con vẹt nhắc lại lời
của cô. “Chính là thành ngu ngốc và mất điều khiển, ha ha ha… Nhân Nhân
vì tôi mà ngu ngốc mất kiểm soát, a” Anh ta tự cho là hài hước, nhưng
khóe mắt nữ phóng viên cùng Nhân Nhân rõ ràng co quắp.
Nữ phóng viên lại hỏi Nhân Nhân: “Như vậy, cô Úy vì anh Xa mà điên cuồng sao?”
Cảnh Chi Giới theo bản năng nắm chặt điều khiển, trái tim anh bỗng
dưng căng thẳng. Nhân Nhân bỗng nhiên im lặng không nói, Xa Chân Phàm
nhìn lại cô đợi cô trả lời.
Nhân Nhân bỗng nhiên cúi đầu, ánh mắt tránh khỏi ống kính. “Dĩ nhiên” Cô nói.
“Mẹ kiếp!” Duy chỉ một tiếng, Cảnh Chi Giới ném điều khiển vào TV,
tia lửa bất ngờ phát ra, màn hình vỡ tan. Yêu đúng là làm cho người ta
điên cuồng, cho dù là anh! Yêu làm cho người ta điên cuồng, anh giận đến nghĩ vặn gãy cổ Xa Chân Phàm!
Cô nói dối, anh biết. Cô tránh ống kính, anh biết cô chỉ vì anh mà điên cuồng! Cô nói dối!
~~***~~
Cách hôn lễ của Nhân Nhân càng gần, cuộc sống Cảnh Chi Giới lại càng rơi xuống. Ngoại trừ thỉnh thoảng đến Thập Phương, anh đều ở nhà đánh
giặc với món ăn. Anh ngủ rất ít, kể từ khi đập hỏng TV, anh đã không
thèm nhìn.
Mấy ngày này anh sưu tập tư liệu tập đoàn Song Tinh, vận dụng quan hệ của anh nắm được tình hình chung tổ chức tập đoàn. Song Tinh thua ở
nhân tài nghiên cứu kỹ thuật quá yếu, chất bán dẫn dạy chính là trang
thiết bị thay đổi từng ngày, bọn họ lại vẫn ở trạng thái cũ, đã quên tùy thời đổi mới kỹ thuật. Cảnh Chi Giới tra được ngay cả hạng mục chi tiết cổ đông Song Tinh, Xa thị giữ gần một nửa cổ phần, cũng khó trách Nhân
Nhân rất sợ không lấy chồng thì đắc tội với Xa Chân Phàm.
Vào một đêm trời mưa, anh tìm Cảnh Thiếu Hoa đến.
Muốn biết món trứng tráng Nhân Nhân làm được như thế nào, sợ rằng chỉ có em trai là hiểu rõ nhất.
Cảnh Thiếu Hoa vừa vào cửa, đã nhìn thấy TV bị đập vỡ kia.
“Ố ồ! Tại sao?” Cậu ta thấy kỳ quái. “Người nào đập?”
“Anh” Cảnh Chi Giới đóng kín cửa.
“Anh?” Sao có thể như vậy? Anh chính là người tỉnh táo gần như biến thành máu lạnh? “Anh sao lại “đánh trận” với TV chứ?”
“Khó chịu” Anh lười giải thích, Cảnh Thiếu Hoa nhìn quanh phòng khách, lại oa oa kêu không ngừng.
“Mẹ kiếp, anh xảy ra chuyện gì!?” Giấy tờ sách vở máy vi tính rải rác tán loạn, từ trước đến giờ anh luôn luôn thu dọn gọn gàng, hiện tại đầy giấy tờ trên mặt sàn. “Cá của anh đâu?” Cảnh Thiếu Hoa chỉ bể cá trống
rỗng kia. “Toàn bộ đám “Khinh người” đâu rồi?” Cậu không được tự nhiên
mà ngồi xuống, nhếch chân lên, nằm trên ghế sofa.
“Bảo em tới làm gì? Wow ~~ Hả” Cậu bỗng nhiên chụp lấy một tờ báo,
nhìn lên tin tức Nhân Nhân muốn kết hôn, cậu nhảy dựng lên kích động
trừng mắt với báo. “Con ngựa của anh muốn kết hôn?” Bỗng nhiên cậu cười
to, cười đến tê liệt ngã xuống ghế sofa, cười đến Cảnh Chi Giới vén tay
áo lên muốn bóp chết cậu. “Há há há ~~, em biết rồi, moa ha ha ha…” Cậu
rất có thiên phú cười trên nỗi đau của kẻ khác. “Mẹ kiếp, không trách
được anh lôi thôi thành như vậy, há
