Polaroid
Lần Thứ Hai Yêu Em

Lần Thứ Hai Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322132

Bình chọn: 7.5.00/10/213 lượt.

xong những dòng nhật ký chua xót đó, ngực tối uất nghẹn. Tôi không làm
được gì cho chị, nhưng tôi cũng đã không biết, chuyện đó đã bắt đầu cho
nỗi ám ảnh trong tôi.

Sau đó, chị tôi có tình yêu thứ hai, anh ấy đúng là một chàng trai rất tốt, mẫu mực , thời gian đó chị tôi rất vui
vẻ, tôi cứ ngỡ tưởng rằng người đó thật sự sẽ mang lại tình yêu và hạnh
phúc cho chị tôi. Nhưng cuối cùng anh ta cũng bỏ chị lại, chẳng hề vương vấn, chẳng một lời. Chị tôi không khóc, người cứ như mất hồn, đỡ đẫn
ra, có những lúc trang điểm thật đẹp, cứ đi đi lại lại trong phòng một
mình, khiến tôi sợ hãi. Tôi đã không kiềm chế được mà quát chị, thế
nhưng chị lại đáp trả tôi một nụ cười chất chứa niềm đau đớn không thể
tả. Và nhìn chị, tôi sợ tình yêu.

Một người con gái, dù bản thân
không trực tiếp chịu tổn thương nhưng lại cảm nhận sâu sắc được sự tổn
thương đang vây lấy người rất gần, rất thân thiết của mình, tự nhiên sẽ
hình thành một lớp màng bảo vệ, bất giác lo sợ mà tránh xa những tổn
thương tương tự như vậy.

Tôi gặp Duy Minh, Duy Minh là chàng trai đầu tiên ở bên cạnh tôi lâu như vậy dù cho tôi cự tuyệt, nếu tôi nói
không có cảm giác gì với Duy Minh là tôi nói dối.Câu nói “ chịu trách
nhiệm” khiến trái tim tôi đau nhói. Tôi bỏ đi, không do dự. Cuộc sống
này, mãi mãi sẽ là do tôi quyết định. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến Duy
Minh, nhớ đến như một kỷ niệm đẹp xưa cũ mà xa xỉ. Thật không ngờ, năm
năm sau gặp lại, Duy Minh vẫn đến bên tôi. Một chàng trai thành đạt và
lịch lãm.

Khi tôi một mình đau đớn với cái bụng đang quặn thắt,
sự xuất hiện của Duy Minh đã khiến tim tôi loạn nhịp. Duy Minh quan tâm
đến tôi và Duy Nguyên bằng những điều nhỏ nhặt bình dị nhất. Thế nên tôi lại lo sợ. Cảm xúc của mình, tôi đã không điều khiển được nữa. Thêm một lần, tôi hèn nhát ra đi. Có lẽ ” Đứng trước một tình cảm quá lớn, đôi
khi người ta lại cảm thấy sợ. Sợ không giữ được. Thế là rời xa…”.

Nhưng lần này đi, tôi chỉ muốn mình suy nghĩ thật kỹ, xem tôi thật sự muốn
gì, nếu không thể trốn tránh được nữa, tôi nhất định sẽ đối mặt, một lần đánh cược với cuộc đời mình.

Tôi lại về với vùng biển này, vùng
biển trước đây tôi và Duy Nguyên đã sống một thời gian, vắng lặng, yên
bình. Tôi vào một nhà trọ bình dân, bỏ valy xuống, lang thang trên biển, cứ thế thả trôi mình mà suy nghĩ. Người dân ở đây rất ít nhưng đều thân thiện, một cô gái như tôi đến đây một mình, mọi người đều quan tâm hỏi
han. Cả cô bé con chủ nhà trọ cũng vậy, mỗi lần nhìn thấy tôi là cười
rất tươi, nụ cười trong sáng hiền hòa. Thế nhưng, có một lần tôi thấy em khóc, em ngồi ở ngoài hiên nhà, nơi hướng ra biển, trên tay cầm cuốn
sách, cứ thế gục đầu xuống gối mà khóc. Tôi lại gần vuốt tóc em, nhẹ
nhàng hỏi :

- Có chuyện gì vậy em? Có thể nói ra thì nói ra với chị cho nhẹ lòng.

- Cuốn tiểu thuyết này cảm động quá chị à. Cô bé nức nở, đưa cho tôi cuốn sách trên tay.

Tôi bật cười, cô bé đa sầu đa cảm này đang khóc vì một cuốn tiểu thuyết.

- Chỉ là truyện thôi mà em. Tôi nói.

- Nhưng nó rất hay, em cảm thấy rất có ý nghĩa, em đã đọc mấy lần rồi mà lần nào cũng khóc.

Câu nói đó khiến tôi tò mò, cầm cuốn tiểu thuyết trên tay, tôi khẽ hỏi :

- Chị mượn được không?

- Đương nhiên ạ. Chị đọc chắc chắn sẽ khóc.

Tôi lại cười câu nói của em, tôi là người không dễ khóc, là vì một cuốn
tiểu thuyết lại càng không thể, tôi là người sống rất thực tế, chẳng bao giờ đọc tiểu thuyết tình yêu lãng mạn sướt mướt. Không hiểu sao đứng
trước khung cảnh biển chiều tà mờ ảo này, tôi lại muốn thử. Cầm cuốn
tiểu thuyết trên tay, tôi về phòng, bắt đầu đọc, và đêm hôm đó, tôi đã
không thể ngủ được.

“…..Thì ra cảm giác có một bờ vai để tựa vào
là như thế này đây.Cô đã từng ngỡ rằng bản thân mình có thể chẳng cần
đến ai, nhưng đến giờ mới hiểu ra, một người con gái, chống đỡ càng lâu
càng mỏi mệt rã rời, việc gì phải vì chút kiêu hãnh vô vị mà từ bỏ những chăm chút quan tâm mà cô ta đáng được đón nhận. Anh không hề bố thí cho cô, anh yêu thương cô. Trước mặt một số người, cô chẳng cần phải tỏ ra
kiên cường.”

Hóa ra là vậy, tôi tự nhiên nhớ đến một câu nói:
“Người mang tình cảm quá lớn trong lòng đôi khi cũng sợ, sợ bản thân sẽ
bị tổn thương sâu sắc”.

” Có những thứ nhẹ nhàng đi vào lòng
người ta, không thèm xin phép, cũng chẳng đợi sự đồng ý mà cứ thế tìm
một nơi trú ngụ an toàn nơi trái tim…

Đó là tình yêu …

Em đã không biết được..

Cho đến khi..

Em yêu anh !! Sâu sắc !!! ”

Hóa ra là, tôi cũng đã yêu.

Tôi trở về sau bảy ngày nghỉ phép. Định qua nhà cất đồ đạc rồi mới đi đón
Duy Nguyên. Bước đến cửa nhà, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, tựa
người vào tường, trong bóng tối, bóng dáng ấy càng cô đơn. Tôi bước lại
gần, Duy Minh quay sang nhìn thấy tôi, đôi mắt sâu thẳm đau đớn. Một lúc sau, Duy Minh ném điếu thuốc, bước rời đi. Tôi ngoái lại nhìn bóng dáng Duy Minh, chợt thấy đau nhói, lần này, tôi đã biết t