lại!
Mở mắt ra, trời đã sáng choang, rửa mặt xong ra cửa sư huynh đã rời đi, trên bàn đặt thức ăn sáng còn có tờ giấy
Tiểu Thần:
Hôm nay anh có việc tối không về, trên bàn có thức ăn sáng, còn có nếu nhớ
cậu ta thì làm hòa đi! Giải thích rõ ràng với cậu ta.
Willim.
Giải thích anh sẽ nghe sao? Anh sẽ tin tưởng tôi sao? Tôi không dám khẳng
định! Ăn xong bữa sáng thu thập xong đeo cặp đến trường học! Anh đã
tới!
“Thần, sao bây giờ mới đến” Phỉ nhìn thấy tôi
“Nga, dậy trễ” nhìn Phong vốn là muốn giải thích. Nhưng là muốn nói lại nói
không nên lời, ngồi vào vị trí! Lấy sách ra đặt lên bàn! Nhìn về phía
ngoài cửa sổ
Phong nhìn Thần bộ dạng muốn nói lại thôi!
Định giải thích a! Chỉ cần cô giải thích anh sẽ tin tưởng, nhưng là đợi
hồi lâu cũng không thấy cô nói gì! Này coi như là cam chịu sao? Chuyện
này thật sự là Thần làm sao! Quay đầu nhìn cô, lại phát hiện trên thủy
tinh Thần viết cái gì đó, một lần lại một lần! Nhìn hồi lâu mới nhìn ra: Thật xin lỗi! Tin tưởng tớ, thật không phải là tớ. Cô là đang giải
thích với tôi sao? Chuyện này là tôi hiểu lầm cô, không phải là cô làm.
(anchan: Ta ức chế đoạn này đây, nếu ko phải là mình làm cần chi phải
xin lỗi, trong ty nếu ko có sự tin tưởng sẽ rất khó lâu dài.)
“Thật không phải là cậu sao?” Đột nhiên vang lên thanh âm dọa Thần kêu to một tiếng, nghĩ tới tờ giấy sư huynh để lại lúc sáng, còn đang đấu tranh
xem có nên giải thích hay không! Thế nhưng bất tri bất giác đã đem lời
trong tim viết ra, nhìn Phong, kiên định gật đầu “Không phải là tớ “
“Tớ tin tưởng cậu” Phong đưa tay sờ mặt tôi! Trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ! Vừa bước vào cửa Nguyệt liền nhìn thấy một màn khi nãy! Tức chết tôi,
lại thất bại! Trong lúc lơ đảng nhìn thấy Nguyệt ngoài cửa! Trên mặt của cô còn còn bầm tím, vết thương trên cánh tay cũng dán đầy băng keo cá
nhân! Bộ dạng thoạt nhìn rất chật vật! Theo ánh mắt của tôi Phong cũng
nhìn thấy Nguyệt ~
Đi tới chỗ ngồi “Nguyệt! Cậu làm sao lại thành cái dạng như vậy! Ai làm!” Các bạn học nhìn thấy Nguyệt rối rít tiến lên
hỏi thăm
Nguyệt nhìn tôi, hừ! Còn muốn nói là tôi sao?
“Nguyệt, chuyện này thật không phải là Thần làm, anh nghĩ là em hiểu lầm cậu ấy” Phong kéo tôi đi đến trước mặt Nguyệt thay tôi giải thích, cái gì, bọn
họ lại làm hòa rồi, chết tiệt, tôi đây lại thất bại rồi? Ghê tởm!
“Cái gì, anh Phong, anh không tin em” Nguyệt đứng lên kích động kêu to
“Tại sao phải tin tưởng cô, chỉ bằng lời nói của một bên sao?” Tôi ôn hoà giễu cợt nói
“Cô “
“Tôi như thế nào! Chẳng lẽ không đúng sao?” Cắt đứt lời cô ta! Nguyệt tức
giận đẩy cửa rời đi! Hừ! Xem chuyện này tôi phải điều tra một phen mới
được! Chuyện lần trước mấu chốt là ở Chu Mẫn, trước hạ thủ với cô ta!
Kéo Phỉ và Mộng sang một bên! Nhỏ giọng thương lượng với bọn họ! Sau đó 3 người chia nhau ra hành động!
Nguyệt ngồi trong thư phòng, cầm một phần tài liệu trong tay! Hừ! Băng
Thần, lại là thiên kim của tập đoàn Băng thị! Hơn nữa còn có liên quan
đến hắc đạo! Chẳng qua lũ ngu ngốc kia không tra ra là giao hảo với
người nào trong hắc đạo! Có điều tôi nghĩ thế lực cũng không hẳn là lớn
lắm! Băng thị! Tôi muốn phá hủy nó! Đây đều là họa do con gái ông gây
ra! Đến lúc đó xem cô còn có thể lớn lối như thế nữa không! Một người
không có gì lấy cái gì tranh với tôi! Xứng sao?
“Uy! Nghe nói Băng thị bây giờ cùng Thượng Tỉnh Tịch của Nhật Bản hợp tác khai phá một hạng mục mới phải không?”
“Ân! Không sai! Con hỏi cái này làm gì” trong điện thoại truyền ra thanh âm của một người đàn ông!
“Con muốn phá hủy Băng thị, giúp con không? Cha “
“Tại sao?”
“Không muốn giúp con sao?”
“Hãy chờ tin tức của ta!” Người đàn ông suy nghĩ vẫn là thỏa hiệp, ai! Đây là ông nợ cô, thì giúp cô đi!
Cúp điện thoại! Nhìn tài liệu trong tay! Phảng phất đã thấy được bộ dạng Băng Thần cửa nát nhà tan rồi! Ha ha
Cầm trong tay một cây bút ghi âm, vội vả chạy về hướng Phong vừa rời đi đây là lời khai của Chu Mẫn, hết thảy đều do Nguyệt âm thầm thiết kế hãm
hại tôi! Chỉ cần Phong nghe thấy anh sẽ tin tưởng. Thấy rõ bộ mặt thật
của Nguyệt! Tăng nhanh cước bộ! Đi ngang qua một quán cà phê, ân! Tôi
nhớ là nhìn thấy Phong đi vào! Có nên vào hay không? Tự hỏi, dù sao cũng là đến tìm anh vậy đi vào thôi! Đi vào phòng cà phê! Nhìn xung quanh
“Tiểu thư, cần giúp đỡ sao?” Một nhân viên phục vụ thấy tôi hết nhìn đông lại nhìn tây, cho là tôi cần cái gì đó! Lắc đầu
“Không cần, tôi tìm người” ân, hình như là ở bên kia, chuẩn bị đi qua chào
hỏi, nhìn thấy có một nam sinh đứng đối diện với Nguyệt! Phong cùng nam
sinh kia hình như đang cải vả cái gì đó, thanh âm tương đối lớn, khách
khứa chung quanh nhìn bọn họ chằm chằm! Từ từ đến gần!
“Cậu rốt cuộc muốn gì?”Nam sinh kia tựa hồ muốn điên rồi
“Làm gì, những lời này hẳn là tôi nói mới đúng chứ!” Phong không