bọn họ. (anchan: Ai nha, cái tình tiết máu chó này lại xảy ra trên người Thần a)
“Cậu cho rằng là tớ” Phong không
nói lời nào! Ôm Nguyệt đi đến phòng y tế, sững sờ ở nơi đó một lúc lâu
mới phục hồi tinh thần, đuổi theo, Phong đã đưa Nguyệt tới phòng y tê!
Đang chuẩn bị đẩy cửa đi vào
“Nguyệt, nói cho anh biết đây là xảy ra chuyện gì! Anh không tin là Thần làm “ Phong nhìn Nguyệt đã băng bó kỹ vết thương
“Em cũng không tin, nhưng là những người đó chính miệng nói với em a “
“Bọn họ nói để em hiểu rõ! Không nên đoạt đàn ông của Thần, còn nói đây chỉ
là cho em cảnh cáo nhỏ, nếu như sau này em còn quấn lấy anh sẽ giết em,
anh Phong, em sợ! Chuyện lần trước thật sự là ngoài ý muốn, không nghĩ
tới chị Thần cho là em cố ý đẩy chị ấy xuống vẫn đối với em canh cánh
trong lòng! Bây giờ còn tìm người tới đánh em! Em rất sợ a ” vừa nói
nhào vào lòng Phong khóc lên! (anchan: Sợ cái đầu mi á, ta căm ghét nhất là tiểu tam mà nhất là tiểu tam âm hiểm như con này a >
Mẹ kiếp ! Quả thực là giỏi vu tội! Tức chết tôi, đá văng cửa ra nhìn Phong và Nguyệt ôm nhau, chỉ vào Nguyệt
“Mẹ nó, cô đang nói cái gì, tôi căn bản là không quen bọn họ, tôi cũng
không tìm người đánh cô, về phần tôi rơi xuống khe suối chuyện này đến
cùng có phải là cô cố ý hay không thì trong lòng cô rõ “
“Đủ rồi, Thần” Phong đứng lên nhìn tôi “Tớ quá thất vọng về cậu rồi, không
nghĩ tới cậu cư nhiên lại bụng dạ tiểu nhân, lòng dạ hẹp hòi “ (anchan:
What xì what cái thèng này nó đang nói gì thế, ta chém mi chết bi h)
“Cậu không tin tớ tin tưởng cô ta, tại sao?” Không dám tin nhìn Phong, nước
mắt chạy ra! Thà rằng tin tưởng cô ta cũng không muốn tin tưởng tôi! Tại sao? Tại sao!
“Tôi khinh thường cô, tôi sẽ không để cho cô đạt được mục đích ! Hãy đợi đấy!” Xoay người chạy ra khỏi phòng y
tế! Trở về nhà trọ, sư huynh đang ở đấy “Sư huynh” rầu rĩ chào hỏi anh
xong liền chuẩn bị trở về phòng
“Làm sao vậy, sao lại
khóc “ đặt tôi ngồi xuống bên cạnh, nhìn hai mắt ửng hồng vì khóc của
tôi “Xảy ra chuyện gì sao?” Vừa nói tôi khóc càng dữ hơn, gục vào trong
lòng anh
“Oa sư huynh, em thật buồn bực, cậu ấy lại tin tưởng Nguyệt cũng không tin tưởng em, em thật oan uổng a, “
“Ngoan! Khóc đi! Khóc ra là tốt rồi” tôi lập tức ngừng khóc, lau khô nước mắt,
tôi tại sao lại phải khóc, không cho khóc! Đừng khóc!
“Hừ! Không khóc” đi vào toilet rửa mặt, sạch sẽ đi ra “Sư huynh, em đói bụng, em muốn ăn cơm “
“Được! Muốn ăn cái gì” thiệt là, trở nên như vậy, một lát khóc một lát cười, thật đúng là đứa nhỏ chưa trưởng thành!
“Ân! Chúng ta đi ăn cơm Tây đi! Em biết một tiệm cơm Tây làm bò bít tết đặc
biệt ngon!” Gật đầu! Hai người khoác tay ra cửa! Dọc theo đường đi vốn
cảm giác phía sau hình như có ánh mắt đang theo dõi tôi, nhưng là mỗi
lần quay đầu lại cũng không thấy người, là ảo giác sao? Tựa vào bên tai
sư huynh nhỏ giọng nói “Sư huynh, em cảm giác được phía sau có người đi
theo em “
“Răng rắc” rất tốt, vừa thấy được
“Ân! Anh biết “
“Vậy làm sao bây giờ a “
“Mặc kệ” cái gì a, đến lúc nào rồi nữa còn nói giỡn! Hừ!
Hai người đi vào một nhà hàng rất xa hoa, đi theo bồi bàn tới một vị trí
ngồi gần cửa sổ! Từ nơi này nhìn ra bên ngoài có thể thấy được cảnh đêm
của thành phố! Thật xinh đẹp a! Hai người tán gẫu, món ăn thượng hạng
lập tức được mang lên! Nhưng là nhìn mỹ vị trước mắt lại không có chút
khẩu vị! Chỉ ăn một chút liền ăn không vô nữa! Chùi miệng! Uống rượu đỏ
“Làm sao, ăn không vô?” Sư huynh nhìn tôi cũng cầm lấy rượu đỏ từ từ nhấm nháp! Lắc đầu! Không có khẩu vị, không ăn nữa!
“Muốn đi chưa “
“Không cần” để bồi bàn dọn dẹp bộ đồ ăn thay nước trái cây từ từ uống! Chưa
từng chú ý tới cảnh đêm của thành phố này bao giờ? Thì ra cảnh đêm nơi
này xinh đẹp như vậy a!
“Sư huynh, đẹp không?” Hai người nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ! Gật đầu, không nói thêm gì nữa!
Phong nhìn đôi nam nữ ngồi gần cửa sổ phía xa xa, bọn họ nhìn cảnh đêm ngoài
cửa sổ, bộ dáng thật yên bình! Lúc Thần cùng ở cùng với tôi trên mặt
chưa bao giờ xuất hiện vẻ mặt như thế, là tôi không cho được hay căn bản là không thuộc về tôi! Xoay người rời đi!
Hai tiếng
sau, sư huynh đề nghị đi về vì trời đã khuya, hai người trước sau ra
khỏi phòng ăn! Tôi vẫn khoác tay sư huynh trên đường trở về! Nhìn cái
bóng kéo dài của hai người chúng tôi dưới đèn đường! Thật hoài niệm a!
Tôi và Phong cũng từng đi dưới đèn đường như vậy! Bóng hai người kéo
thật dài! Khi đó tôi hẳn là hạnh phúc vui vẻ a!
“Đang
suy nghĩ gì” kéo suy nghĩ của tôi trở về, lắc đầu “Thời gian trôi qua
thật là nhanh, phải không, sư huynh” Nhanh sao? Tôi cảm thấy thật là
chậm! Một tuần lễ này dài hệt như một năm vậy! Là bởi vì tâm tình bất
đồng sao!
Hai người im lặng! Trở lại nhà trọ, trờ về phòng
mình nghĩ ngơi! Nhìn trăng sáng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, Phong!
Tớ nhớ cậu lắm! Nhắm mắt
