lưng tung.
- Xoẹt…
Một đường máu chảy dài trên gương mặt tên Tùng, hắn ta tức giận gầm lên:
- Con khốn, mày dám làm ông chảy máu. Lần này ông sẽ cho mày biết tay.
Hải Quỳnh vốn đã run sợ lắm rồi, lại thấy tên Tùng bị mình làm chảy máu càng run hơn nữa. Cô thều thào nói:
- Nếu không muốn bị thương nữa thì đừng đến gần tôi.
- Tao sẽ cho mày một bài học nhớ đời – Hắn ta vừa nói vừa kéo cái khăn tắm quấn ngang người hắn ra, và cái của quý của hắn ta lồ lộ trước mặt cô.
Hải Quỳnh sợ hãi đỏ cả mặt khi trông thấy vội vàng buông cái cây ra dùng hai tay che lấy mặt. Liền bị tên Tùng kéo lại quăng mạnh lên giường.
Cô sợ hãi, vội vàng nói, vẫn không dám mở mắt:
- Nếu anh dám đến gần tôi sẽ la lên đó.
- Chấp cưng luôn cứ la thoải mái. Mỗi căn phòng ở đây đều được cách âm rất tốt. Dù cưng có la rát cổ họng luôn cũng chẳng có ai đến cứu cưng đâu – Hắn cười nhạt đáp rồi nhanh chóng lao vào khống chế Hải Quỳnh.
Hải Quỳnh vừa vùng vẫy cố thoát khỏi tay hắn ta, vừa mở miệng kêu cứu. Nhưng bàn tay của tên tùng đã nhanh chóng luồn vào bên trong của cô khiến Hải Quỳnh một phen kinh hãi, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô thầm **** cho sự ngốc nghếch của mình.
Nhưng ngay sau đó, cánh cửa phòng mở ra, và bốn đứa bạn của cô bước vào. Bốn người chứng kiến cảnh tượng bạn mình bị tên khốn kia làm nhục thì tức giận đùng đùng lao vào nhanh như tên bắn lôi tên Tùng ra khỏi người Hải Quỳnh.
- Thằng khốn, tao đã cảnh cáo mày đừng đụng vào bọn tao rồi. Phen này tao cho mày chết , chọn đi, tàn phế suốt đời hay mất khả năng sinh sản – Minh trang ghiến răng trèo trẹo nhìn tên Tùng. Hai tay cung lại thành nấm đấm.
Tên Tùng vội dùng tay che chắn bộ phận sinh dục của mình. Minh trang đã lao vào cho tên này một trận không thương tiếc để lại những dấu ấn thâm tím. Ngọc Yến và Lê Phương cũng chạy đến đạp cho hắn ta mấy đạp nói
- Hỏi làm gì, biến hắn thành phế vật luôn đi.
Phương Hồng thì dỗ dành Hải Quỳnh đang run lên mếu máo.
Sau đó cả năm người bỏ đi sau khi chụp vài tắm hình khỏa thân của hắn ta để cảnh cáo. Quyết định bỏ xe lại tìm một quán ăn gần đó ăn thật no để quên hết sự việc lúc nãy đi.
- Cũng may tụi tao nhận được điện thoại của thằng cha Công trong đoàn nói rằng mày đang ở khách sạn này nên mới vội vàng chạy tới. Tụi tao khủng bố cô tiếp tân quá làm cô ấy sợ đến vỡ mật phải đưa chìa khóa dự phòng cho tụi tao mà không dám gọi bảo vệ – Phương Hồng lên tiếng giải thích tình hình vì sao lại đến trễ.
Hải Quỳnh chợt nhớ đến Lê Phương có nói: “ Tần Phong là bí thư đoàn của trường mình”, chắc chắn Tần Phong đã gọi điện thoại cho Công để Công báo cho Lê Phương biết, vì Lê Phương cũng hoạt động trong đoàn. Cô bặm môi nghĩ: “ Cô lại nợ anh ta lần nữa”
Cả bọn nói chuyện rôm rả, lát sau Ngọc yến tóm lại một câu:
- Thu hoạch lần này của tụi mình không chỉ là xóa bỏ được giúp Nguyên Hạ mấy tấm hình bậy, mà còn có thể biết được sự phát triển vượt bậc của nam giới.
- Chết đi con quỷ – Cả bọn nhào đến ký đầu Ngọc Yến.
Nhưng 5 cô nàng đâu biết rằng ngay khi 5 người vừa bước chân ra khỏi quán thì đạ họa lại ập đến.
Chờ họ bên ngoài là 4 tên lưu manh bặm trơn tay vác gậy và con dao dài béng ngót, nheo mắt nhìn bọn họ cười cợt nói:
- Mấy cô em xinh đẹp, chơi với tụi anh một tí đi.
Vừa nhìn thấy bọn chúng Minh Trang đã thấy chột dạ. Phương Hồng mặt xanh loét kéo áo Minh Trang hỏi:
- Giờ làm sao?
- Nhất đẳng huyền đai không bằng dao phai chém lén đâu. Mình tao vừa đánh vừa chạy còn được, chứ bảo vệ hết tụi bây thì chịu. Cho nên khi nào tao bảo chạy thì chạy nghe không…- Minh Trang vừa nói vừa lùi lại, mấy đứa kia cũng theo thế lùi lại.
- Hi, chào các anh , hôm nay trời đẹp quá ha – Phương Hồng đưa tay lên vẫy và cười hì hì với bọn chúng.
- Sao bốn anh đi chơi một mình buồn quá vậy – Lê Phương cũng giả vờ thân thiện.
- Có người kêu bọn anh đến đây dạy cho các em một bài học – Một tên trong bọn nói.
- Biết ngay là do tên ******** đó kêu mà – Ngọc Yến tức giận mắng.
- Bây giờ mấy anh muốn sao – Minh Trang hất mặt hỏi.
- Nó bảo tụi anh, để lại trên mặt mấy em mỗi người một vết sẹo kỷ niệm – Một tên trong bọn giương giương bộ mặt đáng ghét ra nói.
- Đừng mà – Phuơng Hồng hoảng hốt kêu lên.
- Nghe nói, cô em là em gái của Bình đại ca ở quận tư đứng không? – Hắn ta nhìn Phương Hồng cười giễu cợt hỏi – Nhưng sao anh qua lại bên quận tư hoài mà lại không biết có vị đại ca nào tên Bình vậy.
Phương Hồng cười ngượng nhìn bọn chúng nhưng trong lòng thì khóc thầm, lần này chết chắc.
- Ây da, ngại quá, bạn em đúng là em gái của Bình đại ca – Lê Phương cười lả lơi nhanh trí giải thích – Chỉ có điều, Bình đại ca năm nay mới có 5 tuổi thôi. Đó là con trai lớn của bác hai của bạn em, tên gọi bé Bình, nhưng mọi người thường gọi là Bình đại ca và đích