Snack's 1967
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326600

Bình chọn: 10.00/10/660 lượt.

/>" Xin lỗi, đã bắt cháu phải đợi lâu rồi . Hai cha con ta nói chuyện hơi lâu một chút "

Vương Khải ngồi vào bàn ăn. Hắn cũng theo đó mà kéo ghế ngồi cạnh cô trước ánh mắt đầy cảnh cáo của cha hắn.

Hàn Lệ Ái mỉm cười - " Thưa , không sao đâu ạ . Chắc là chuyện quan trọng nên chủ tịch mới gấp gáp như vậy " 

" Lệ Ái , cháu vẫn là nhạy bén nhất " - Ông cười đáp.

" Mau dọn thức ăn lên đi " 

Vương Khải nghiêm nghị ra lệnh với quản gia.

Người quản gia lập tức theo lệnh gọi các người hầu mang thức ăn lên.

Thức ăn đầy đủ những hương vị ẩm thực từ Đông sang Tây , tràn ngập mùi hương thơm lừng. Đây chỉ có thể là bữa ăn của hoàng tộc.

" Thưa chủ tịch, không biết phu nhân đâu rồi ạ ? " - Hàn Lệ Ái vừa ăn vừa bắt chuyện.

" À bà ấy đang bận đi dự triển lãm bên Italy rồi nên không thể ăn tối cùng chúng ta. Cháu cũng biết đấy bà ấy rất đam mê và sưu tầm nghệ thuật " - Vương Khải vui vẻ trả lời.

" Biết trước như vậy cháu đã đem vài bức nghệ thuật điêu khắc từ thời cổ của hoàng gia Anh qua đây tặng phu nhân rồi. Chắc hẳn phu nhân sẽ rất thích " 

Cô nở nụ cười lên tiếng.

" Không cần phiền cháu như vậy. Những bức điêu khắc cổ của hoàng gia chắc chắn là rất quý . Không thể tùy tiện đem tặng " - Ông xua tay.

" Sao có thể vậy ạ ? Cháu và phu nhân sắp thành người một nhà rồi , một vài bức điêu khắc có đáng là gì " - Hàn Lệ Ái nhỏ giọng nói.

Vương Khải bật cười - " Cháu thật là biết lấy lòng người lớn "

" Dạ , chủ tịch quá khen rồi " - Cô cười lễ phép .

Vương Lãng Thần từ lúc bước vào đây không nói câu nào . Hắn nói được gì đây ? Cũng chẳng phản bác được gì. Hắn là cắm cúi ăn để nuốt cơn giận này.

 Đáng chết ! Tất cả là do Hàn Lệ Ái gây ra !

Đang hàn huyên cùng nhau , bỗng dưng người quản gia tiến tới nói nhỏ với Vương Khải.

" Chủ tịch , người có điện thoại "

" Ta biết rồi "

Ông gật đầu rồi quay sang nói với hai người.

" Ta xin phép đi nghe điện thoại một chút. Hai đứa cứ từ từ ăn "

Dáng người đàn ông vừa đi khuất , Vương Lãng Thần ngay lập tức thả bộ dao nĩa trên tay xuống.

" Nói đi , là cô cố tình phải không ? "

Hàn Lệ Ái không nhìn hắn , tiếp tục động tác cắt thịt - " Chuyện gì ? "

" Còn giả vờ ? Chiều nay cô cố tình gọi người lái xe của tôi tới để anh ta biết tôi là trốn học vào khách sạn . Cô cũng thừa biết anh ta sẽ báo cáo cho cha tôi . Cô là muốn cha nổi giận với tôi , hại tôi bị phạt ! " - Hắn lạnh lùng nói.

 Cô cũng bắt đầu buông dao nĩa xuống nhìn hắn - " Thứ nhất nếu anh không làm chuyện bậy thì cha anh cũng sẽ chẳng nổi giận. Thứ hai nếu anh không phải cố tình muốn cho tôi biết, nói địa chỉ cho tôi đến đó thì tôi có muốn hại cũng không có cơ hội " 

" Cô chẳng phải đòi đến nên tôi mới phải nói địa chỉ cho cô " - Hắn cười lạnh.

Hàn Lệ Ái lại nhàn nhã lên tiếng - " Vương thiếu gia , người thông minh giả ngu rất dễ nhưng còn người ngu giả thông minh thì rất dễ bị người khác phát hiện "

Vương Lãng Thần hừ lạnh một cái - " Cô lại muốn châm chọc gì nữa đây ? "

Nghe thấy , cô chỉ ngước mặt nhìn hắn , ánh mắt có chút ngắm nghía làm hắn rất khó hiểu . Lúc sau mới mở miệng - " Không có sự châm chọc nào cả. Tôi chỉ muốn anh biết... "

" Biết gì ? " - Hắn nhíu mày .

Hàn Lệ Ái tiến sát lại gần khuôn mặt anh tuấn của hắn, ẩn ý nói.

" Bài học thứ hai : Tự làm bậy,  không thể sống"

( Giống như Gậy ông đập lưng ông )



" Cô nghĩ mình là ai mà đòi dạy dỗ tôi " - Vương Lãng Thần lạnh lùng quát khẽ.

Cô lại ngồi nguyên vị trí đàng hoàng , tiếp tục nói - " Cẩn thận lời nói , Vương thiếu gia . Qua mấy ngày vừa rồi , nếu anh là người thông minh hoặc có thể là tôi , tôi nhất định sẽ không dại dột kháng cự , bởi vì sự kháng cự đó không mang lại lợi ích nào cho bản thân cả, chỉ có họa thôi "

Vương Lãng Thần chăm chăm nhìn cô . Cô gái này rốt cục là người như thế nào. Nhìn qua tưởng rằng rất đơn giản nhưng thực chất lại rất phức tạp.

" Xin lỗi , ta để 2 đứa phải đợi lâu " - Vương Khải chống gậy đi vào phòng ăn.

Hàn Lệ Ái quay mặt qua khẽ cười - " Dạ, không sao đâu ạ " 

Vương Lãng Thần mặt cũng hầm hè tiếp tục ăn.

" Lệ Ái , cháu sao lại ăn ít như vậy ? Có phải món ăn không hợp khẩu vị ? " - Vương Khải tiếp tục ăn , nhìn sang Lệ Ái đã thấy cô buông dao nĩa .

Cô cười xòa giơ tay quơ quơ - " Dạ , không phải đâu ạ. Mấy món ăn này đều rất ngon. Chỉ là bình thường cháu ăn rất ít , chỉ có thể ăn nhiêu đấy, không thể ăn hơn "

" Đúng là con gái. Nhưng cháu cũng nên ăn nhiều vào , ăn ít như vậy làm sao đủ sức khoẻ ? "

" Dạ, cháu rất khỏe mà . Chủ tịch cứ yên tâm "

Vương Lãng Thần một chút quỷ dị nhìn qua dĩa còn dư rất nhiều thức ăn của cô rồi lại tiếp tục ăn uống như bình thường.

Vương Khải hơi cau mày nhìn con trai sau đó lại nhìn Hàn Lệ