The Soda Pop
Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Chiếc Nhẫn Đi Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3214275

Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.

ếu gì đầu bếp mà tha hồ sai bảo cần gì nhờ đến cậu nhưng thầy vẻ mặt anh không có vẻ muốn nghe lời từ chối thành ra cậu thoáng ngập ngừng rồi mạnh dạn gật đầu_.

Dù gì cậu cũng là đầu bếp mới nói món gì cũng được thì hơi tự kiêu quá, nhưng cậu thấy không thành vấn đề vì dù gì cậu biết chắc cũng chẳng mấy khi gặp được anh, bây giờ công việc ổn định cậu nhắm thấy mình cũng đủ thời gian học hỏi thêm nhiều món để có thể thực hiện lời hứa của mình.

_ Cái gì mà ông chủ bự chứ, em thật là…nhưng thật sự anh muốn thưởng thức nhưng món em nấu đó chứ.

Vậy là sau khi bị hứa cậu đã cố phải gắng biết chừng nào. Ngày hôm sau anh trở về thành phố, cậu đến nhận công việc mới. Cậu nhận làm cả hai ca suốt từ 9 giờ sáng đến 11 giờ đêm, công việc không chỉ đơn giản là phụ bếp dù gì cậu cũng là người được tuyển thêm nên tất cả các vị trí đều có người cố định, cậu kiêm việc phải nói là dự bị, thiếu nhân lực chỗ nào cậu phụ giúp nơi đó, nói thì nói vậy nhưng có vẻ do khách sạn mới được thành lập nên có quá nhiều việc để làm thành ra cậu có cơ hội nhận làm 2 ca kiếm thêm thu nhập.



Thấm thoát vậy mà cậu nhận việc đã được năm sáu tháng rồi, mỗi ngày cậu thứ dậy lúc 6 giờ và bắt đầu một ngày sinh hoạt, hôm nay cậu dậy hơi trễ do hôm qua anh có ghé lại, ngồi chơi khuya quá thành ra hôm nay cậu dậy không đúng giờ.

Vội vàng đánh răng rửa mặt cậu quảy ba lô chạy vội xuống đường, y như cậu nghĩ thằng Xuân nó đứng chờ cậu lâu quá mặt mày đang nhăn nhó.

– Bửa nay làm gì mà trễ vậy.

– Ngủ quên, thông cảm chút đi mà.

– Lẹ lên, bị chửi bây giờ.

Thế là cả hai tót lên chiếc xe gắn máy của thằng Xuân chạy đi.

Thằng Xuân thực ra lớn hơn cậu mấy tháng, cậu quen nó khi tham gia vô lớp dạy võ ở gần nhà. Do một lần tình cờ người hàng xóm chỉ cậu con đường tắt đi làm tiết kiệm được 10 phút đi đường cậu đã nhìn thấy lớp dạy võ này, lớp có dạy buổi sáng sớm cho những võ sinh muốn tập sớm, hay những võ sinh đã lớn bận việc đi làm nhưng vẫn muốn đến tập. Thấy phù hợp với mình cậu ghi danh tham gia.

Vô lớp cậu làm huấn luyện viên khá ngạc nhiên vì trình độ võ thuật của cậu, ông hỏi cậu học qua võ gì, cấp bậc bao nhiêu cậu chỉ cười trừ, cậu đành nói cho huấn luyện viên biết lý do vì sao mà cậu có trình độ võ thuật lộn xộn của hai ba trường phái, không cái nào ra cái nào chỉ thực chiến là khá.

Cậu giải thích như vầy:

‘Từ nhỏ cậu vốn theo mấy ông chú ham đánh lộn học võ, mà học cũng học ké vì không có tiền đóng học phí, các thầy cho cậu vào học theo mấy ông chú thôi chứ không có đi thi cấp bậc gì cả, mà cậu có tất cả 5 ông chú thì có 3 loại võ họ theo học: cổ truyền, nhu đạo, tewondo..rồi về truyền cho nhau, cậu cũng được đi ké và cuối cùng là cậu biết tùm lum nhưng không có cái nào thuộc hàng chuyên cả nhưng trực chiến thì không cần bàn cải, cậu có năm đối thủ để luyện tập thường xuyên chưa kể những trận được rủ rê tham gia đánh thiệt’

Cuối cùng huấn luyện viên cho cậu vào tập cùng những người có đẳng cấp chủ yếu là cùng nhau tập song đấu, và vì lớp buổi sáng có ít thời gian tập luyện và cũng không có ai cần nâng đai nửa, quá phù hợp. Cậu đã chăm chỉ luyện tập sau hơn hai năm bỏ tập vì bận học và làm thêm.

Cậu quen Xuân cũng ở cái lớp buổi sáng này, Xuân không đi làm nó ở nhà phụ giúp gia đình buôn bán, nên nó tập xong đi ăn sáng cà phê với cậu là nó về tiếp tục sự nghiệp của nó với cái cửa hàng bán đủ thứ trên đời.

Lớp bắt đầu lúc 6 giờ 30 mà bây giờ đã hơn 10 phút rồi cả hai thằng mới tới. Thay đồ xong cả hai lật đật chào thầy và quả không thể trốn được cái tội đi học trễ.

– Cuối giờ hít đất 50 cái cho tôi.

– Dạ!



– Cũng tại cậu cả,_ Xuân vừa hít đất vừa càm ràm_ tui đói sắp chết rồi đây.

– Thôi đừng than thở nửa, hít nhanh đi hôm nay tui bao cậu ăn sáng bù.

– Mới lãnh lương hả?

– Không, đồ tui nấu.

– Vậy được đó, lần nào ăn đồ cậu nấu cũng ngon hết.

Cậu nhớ tới bửa sáng cậu chuẩn bị sẵn từ tối hôm qua cho anh ăn trước khi đi nhưng có vẻ sáng nay đi sớm quá anh không đụng tới, nên cậu rủ thằng bạn tới ‘dọn dẹp’ luôn. Thỉnh thoảng cậu cũng đãi thăng bạn này bửa ăn cậu nấu, nhất là những lần có anh đến bữa ăn sẽ thịnh soạn hơn (vì nguyên liệu anh trả tiền mà).

Ăn sáng xong thằng Xuân biến thiệt lẹ vì dù gì hôm nay cũng trễ rồi nó không về nhanh là má nó cắt luôn khoản đi tập tuần ba buổi sáng của nó. Nhà Xuân tuy không nghèo như cậu nhưng cũng không khá gì mấy, nó chỉ học hết cấp 3 là ở nhà phụ má nó luôn, nó không có cha nên nó đóng vai đàn ông trong nhà, nó còn một đứa em gái nửa đang học lớp 11.

Có lẽ do có nhiều thứ giống nhau nên hai đứa nhanh chóng thân thiết, cả hai cũng chẳng có nhiều thời gian để bù khú nên một tuần ba buổi sáng đi tập là những lúc thư giản, ăn sáng, cà phê tào lao vài tin thời sự đang nóng và rồi việc ai nấy làm.

Những buổi sáng không đi tập thì cậu dậy muộn hơn một chút, mang cả