Teya Salat
Chết! Lỡ Yêu Ông Xã Hờ

Chết! Lỡ Yêu Ông Xã Hờ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322153

Bình chọn: 7.5.00/10/215 lượt.

Sau đó hắn không biết bệnh gì tự dưng kéo tôi vào lòng, thì thầm nói:
"Bí lùn, sau này nếu không ai cưới bà thì tui sẽ cưới bà".

Tôi nghĩ thần kinh hắn chạm mạch.

...

Trở lại hiện tại. Liên tục mấy ngày chúng tôi rơi vào trạng thái: "Nước sông không phạm nước giếng". Giống như chiến tranh lạnh của hai kẻ yêu nhau. Đáng tiếc chúng tôi không có cái quan hệ đó.

Hôm nay là ngày nghỉ. Cửa hàng tôi mỗi người được nghỉ phép một ngày
trong tháng. Tôi liền nghĩ ra phương án giảng hòa với Củ cải: Nấu ăn.

Còn nhớ lần trước nhìn thấy bộ dạng Củ cải lăn xăn trong bếp tôi cảm
động như thế nào. Vì vậy tôi quyết định dùng cách này để đáp lại hắn,
mấy ngày nay không khí trong nhà nặng nề, làm tôi khó thở quá.

Tôi đi vào chợ mua nào cá, nào tôm, định làm bốn bón" canh - xào - chiên - kho. Khi tôi vừa ra cửa chợ hai tay túi to túi nhỏ như cây máng đồ.
Chợt nhìn thấy trước cửa tiệm vàng bên đường, Củ cải cùng với "thiên
nga" vừa trong đó bước ra.

Hai người họ ngồi vào xe hơi, chiếc xe chầm chậm lăn bánh.

Tôi nghe hai mắt cay cay, khẳng định họ đi mua nhẫn cưới.

Thì ra làm người giàu thực là tốt, họ có thể làm những việc mà người
nghèo không bao giờ làm nỗi. Ví dụ như "thiên nga" kia thích Củ cải:

- Cô ấy có thể bỏ tiền ra mua xe hơi cùng Củ cải thong dong phố phường, dù mưa hay nắng cũng có thể ra đường vui chơi.

- Cô ấy có thể dùng tiền cùng Củ cải đi đến những nơi sang trọng tìm
lãng mạn, đến những nơi giải trí bậc nhất để Củ cải thoải mái tinh thần.

- Cô ấy có thể lấy tiền cho Củ cải đầu tư, sau đó Củ cải sẽ càng giàu, hai người họ danh tiếng vang dội.

- Cô ấy có tiền nên có thể đi nước ngoài học, dù có ngốc đi nữa ít
nhiều cũng tiếp xúc với thế giới bên ngoài tiên tiến, có thể cùng củ cải đàm luận thế thái nhân tình.

Còn tất cả những điều ấy tôi một cái cũng không làm được. Không phải, tôi cả đời cũng không làm được.

Vì vậy tôi đành bất lực nhìn Củ cải rời tôi, một người bạn tốt nhất rời khỏi tôi.

Tôi thật là người bất hạnh.

...

Tôi vào bếp, tâm tình không chút nào thoải mái. Càng nghĩ càng thấy
giận, tên Củ cải xấu xa dám "thấy trăng quên đèn". À không, có đèn quên
trăng. Cô ta là đèn nêong sáng chói a, còn tôi là trăng lưỡi liềm.

Tôi giận dữ bổ từng nhát, từng nhát như chẻ củi lên mớ củ cải vừa mua ở chợ, miệng không ngừng niệm thần chú: "Củ cải xấu xa, củ cải đáng
chết".

Sau khi mớ củ cải bị tôi xử "lăng trì" thì không còn có thể nấu món nào nữa.

Bỏ qua món canh hầm tôi tập trung nấu món chiên.

Nhưng mà không may rồi, con cá tôi mua nó khỏe lắm. Tôi đã một dao mổ
bụng nó mà nó vào chảo dầu vẫn nhảy tưng tưng, kết cuộc cánh tay tôi
hiện lên vô số chấm đỏ y hệt tấm vải bông bi.

Tôi tắt lửa ngồi xuống, ôm đầu khóc nức nở. Tôi thấy bản thân như đang bị bắt nạt. Thật đau khổ.

Buổi chiều Củ cải đi làm về nhìn thấy mớ hổn độn dưới bếp lập tức đi vào phòng. Chắc hắn bực mình vì tôi làm bếp nút bừa bộn chứ gì.

Tôi mặc áo sơ mi tay dài, mấy chấm bi hoàn toàn không lộ ra không khí.

Bất ngờ ánh mắt Củ cải nhìn chằm chằm mắt tôi, rồi trên người tôi, sau
đó dùng giọng Tàu Tháo hỏi: "Trời nóng sao lại mặt áo dài tay?"

Tôi đang ngồi ở mép giường, cái ánh mắt của hắn làm tôi có hơi sợ sợ.
Nhưng nhớ lại cảnh hắn cùng "thiên nga" tung tăng ngoài đường một nỗi
tức giận dâng lên, tôi nói ngang:

"Mặc áo dài tay thì có sao? Dù có mặc áo bông cũng không có liên quan gì ông xã".

Hắn từng bước tiến lại gần tôi nheo mắt nói: "Không liên quan sao?"

Tôi nghe cái giọng lành lạnh này, tóc tai thiếu điều dựng ngược. Tôi
vốn vậy đó, khi bị áp đảo là sợ run lên. Số tôi chỉ có thể đi ức hiếp kẻ yếu thôi chứ gặp kẻ mạnh tôi cung kính như con chiên gặp chúa.

Bất chợt Củ cải nói tiếp nhưng không hiểu sao giọng hắn trầm ấm lạ thường: "Có phải lại bỏng rồi phải không?"

Cái gì mà lại bỏng? Tính cho tới lần này thì tôi chỉ bị bỏng có 5 lần
chứ nhiêu, giống như đúng 5 lần tôi vào bếp chiên cá. Cái này không tính là tôi hậu đậu, chỉ vì tình huống nằm ngoài dự đoán đấy chứ. Tôi mạng
hỏa nhưng không kỵ nước mà kỵ với dầu ăn.

Củ cải thở dài một hơi sau đó ngồi xuống bên cạnh, quen thuộc kéo tay tôi lên.

Tôi bị bỏng ngộ lắm nha, người ta bị bỏng một tay phải thôi chứ mấy,
còn tôi tôi bỏng hết hai tay. Vì tôi dùng hai tay bỏ con cá vào chảo.

Củ cải nhìn cánh tay tôi có hoa văn đẹp mắt không có một chút thích thú mà mày nhíu lại, y như rất khó chịu. Sau đó hắn bỗng nâng lên dùng
miệng thổi nhẹ.

A, cái này người ta chỉ dùng để an ủi trẻ con
thôi mà, tôi hai mươi lăm tuổi rồi đó. Hành động này có vẻ kỳ quái nhưng mà...nhưng mà không hiểu sao tôi thấy xúc động, sau đó nước mắt cứ vậy
chảy ra, càng lúc càng nhiều.

Củ cải ôm tôi vào lòng y như người mẹ che chở đứa con. Cứ như vậy hai chúng tôi im lặng không nói gì n