ng đậm không nhạt nói: "Chỉ là cạnh tranh nhiều quá thôi".
Tôi đặt tay lên vai hắn cổ vũ: "Ông xã, kinh doanh chịu cạnh tranh là
chuyện thường. Nếu họ muốn tranh với mình thì mình bán nhiều măt hàng
hơn họ. Họ bán áo xanh - mình vừa bán áo xanh áo đỏ, họ bán thêm áo đỏ - mình nhập thêm áo vàng. Nhất định khách hàng cần mới mẽ sẽ tìm đến mình a".
Thật ra cái này là tôi theo kinh nghiệm bán hàng ở Quang Vĩnh mà nói.
Củ cải còn đang phớt lờ giây phút ánh mắt rực sáng, có lẽ từ chân lý
ngộ ra điều gì đó, bất ngờ đứng dậy ôm chầm tôi sau đó quay mấy vòng y
như khiêu vũ miệng kêu lên: "Bà xã thông minh, bà xã giỏi nhất a".
Tôi "...". Làm ơn khen một câu sát với thực tế được không? Tôi thông
minh khỉ khô gì. Nếu tôi được là gọi thông minh thế giới này sắp trở về
thời đại đồ đá a.
Củ cải ôm tôi một hồi mới đặt tôi xuống, dưới ánh đèn tôi thấy ánh mắt Củ cải nhìn tôi có vẻ kỳ quái, tôi không phân
tích được. Tôi cũng hơi sợ hắn vì niềm vui bất ngờ bị sốc thành người
ngu ngu như tôi nên e dè gọi: "Ông xã, tỉnh nha".
Bất chợt hắn đôi mắt sâu xa nhìn cổ tôi rồi nhìn xuống bàn tay trái, sau đó bực bội nói: "Bà xã, giảm cân đi". Nói xong leo lên giường nằm.
Tôi: "...". Tên Củ cải đáng ghét, tôi có động chạm gì hắn sao? Dám chê
tôi mập, hắn không biết rằng điều đại tối kỵ là khi đứng trước mặt phải
nữ không được nói họ mập sao? Muốn tôi liều mạng với hắn phải không?
Hắn thản nhiên tư thế như muốn ngủ, hai mắt nhắm hờ. Tôi nhớ lại thái
độ của hắn nên đến trước gương xem coi hắn thấy cái gì? Có gì đâu a, da
cổ tôi trắng mịn nha, chỉ có trên cổ có sợi dây chuyền, cùng với chiếc
nhẩn cưới được lồng qua thôi mà.
Cái này là lúc đến công ty anh Vĩnh làm tôi mới chuyển từ tay sang cổ.
Không lẽ hắn cảm thấy cách đeo này kỳ quái sao?
...
Dạo này tôi phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ kỳ. Củ cải vốn thường uống café chuyển sang uống đậu nành trước khi đi ngủ.
Tôi thấy lạ lắm, nhiều lần theo sau dò la ý tứ nhưng hắn tuyệt nhiên không có hé răng.
Bí mật dữ.
Tôi cũng không có thời gian quan tâm nhiều làm gì, vì truyện của tôi
đang đến thời kỳ quyết định, tôi đang phân vân không biết viết tiếp làm
sao?
Số là cố truyện nội dung thế này:
"Thùy Dương là
một cô gái nhà nghèo, trong một lần đi làm về cô vì vội băng qua đường
nên không quan sát phía sau, không nghĩ một chiếc xe phóng ẩu vượt tới.
Cô hoảng hốt đi thụt lùi lại không nghĩ một chiếc xe khác cũng chạy đến, người lái xe đó tránh đụng vào cô không ngờ tính già hóa non lại thành
công tông vào xe tải.
Hậu quả anh ta một xương chân bị gãy vụn.
Về sau Thùy Dương xem báo biết được người bị tai nạn tên là Bảo Lâm,
cũng là ông chủ một tập đoàn thực phẩm có tiếng. Vì tàn phế mà người yêu sắp cưới hủy hôn.
Khi cô biết còn một ngày nữa là đến ngày cưới, liền cắn môi đến gặp anh ta nói cô muốn làm cô dâu, coi như đền cho anh ta".
Đám cưới nhanh chóng diễn ra, hai người hoàn toàn không xẹt ra tia điện nào, lúc nào cũng với người kia khách sáo.
Trong một lần tình cờ Thùy Dương dự sinh nhật quen với một người bạn
mới tên Nhật Thanh, con người này lúc nào cũng vui vẽ cởi mở, cả người
tỏa ra một sức sống mãnh liệt, chẳng mấy chốc họ thành bạn thân.
Bỗng một ngày trước khi Bảo Lâm ra nước ngoài điều trị anh ta nói với
Thùy Dương, anh ta yêu cô. Cô một phen bối rối cùng hỗn loạn.
Đồng thời tối hôm đó Nhật Thanh cũng tỏ tình.
Thùy Dương đứng giữa sự lựa chọn, vô cùng mâu thuẩn.
Hai tháng sau Bảo Lâm về nước, cô vợ hủy hôn kia hối hận tìm đến bị anh
cự tuyệt. Nhưng lúc này anh phát hiện ra, Thùy Dương trong lòng không
chỉ có mình anh.
Mà Thùy Dương cũng nhận ra cô đối với Nhật Thanh dường như rung động."
Thật ra tôi cũng thấy băn khoăn. Không biết nên cho Thùy Dương chọn ai. Theo tôi thấy thì Thùy Dương chọn Nhật Thanh là đúng nhất, bởi vì tôi
luôn cho rằng hai người vừa gặp liền xẹt ra tia điện mới là tình yêu.
Hơn nữa cái anh Bảo Lâm kia tính tình lạnh lùng, khô như ngói vậy, nói
chuyện tình yêu thì hơi kỳ kỳ sao ấy. Con trai phải hào hoa, phong nhã
thì nói chuyện tình yêu mới thêm lãng mạn chứ.
Bởi vì Củ cải là quân sư của tôi, tôi bèn tìm hắn cho tôi chút sáng kiến. Chứ mớ tối kiến của tôi thì không dám áp dụng.
Đấy đấy! Ai bảo người không thông minh sẽ không phải lo lắng nhiều nên
cuộc sống tươi đẹp hơn, cái này tôi phản đối. Tôi cho rằng dù người
không thông minh hay thông minh đều có cái khổ hết.
Ví như đứng trước một vấn đề nan giải người thông minh thấy khổ sở vì họ nhìn ra
nhiều con đường mà biết trước con đường nào cũng không dùng được. Còn
người không thông minh thấy khổ sở vì họ chẳng nhìn thấy con đường nào.
Củ cải nghe tôi trình bày xong sắc mặt xanh xám. Ánh mắt nhìn tôi dường như có điều gì muốn nói lại không thể nói ra. Tôi nín thở ngồi đợi
không dám nhúc nhích, cứ n