kiểu gì khi Minh nhìn thấy Kim cũng sẽ bị shock.
- Satomi...- Khánh gọi.
Nó đang nhìn lung tung, nghe tiếng gọi thì ngoảnh lại.
Chùm chìa khoá trên tay Minh rơi xuống đất. Kim- đứa em gái của anh…sao lại…nó…chẳng phải nó đã…rồi sao? tại sao…
- Kim?- Minh mở to mắt nhìn nó. Shock. Không nói được gì. chỉ lắp bắp tên nó. “Kim”…
- anh. Em biết anh đang rất shock nhưng chúng ta vào nhà nói chuyện chứ cứ đứng ngoài đường e không tiện.- Khánh đề nghị.
- nhưng… nó…Kim…- Minh vẫn không tin vào mắt mình. Anh thẫn thờ nhìn Khánh, rồi lại nhìn Kim. Anh chạy ào đến bên Kim. Đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt Kim. Là Kim bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt anh thật sao?
- anh…là ai?- nó hỏi một cách ngây thơ hết chỗ nói. Câu hỏi ngây thơ nhưng khuôn mặt thì chả ngây thơ tẹo nào. một khuôn mặt không vô cảm hoàn toàn nhưng cũng khó đớn được nó đang nghĩ gì trong đầu.
- anh là ai?... là anh trai em mà… sao em lại hỏi thế? Khánh…chuyện này là sao? Sao Kim…sao con bé lại còn sống thế này... chẳng phải… rốt cuộc là thế nào đây hả?- Minh gần như hét lên.
- được rồi. em sẽ giải thích mà. Anh phải cho cô ấy vào nhà đã chứ.
rồi cả ba đi vào phòng khách. đập ngay vào mắt Kim là những tấm hình lớn. có nó. một tấm hình có vẻ như là gia đình. một tấm nó chụp với người con trai tên Minh này. Và một tấm là nó chụp với một cô gái nào đó. Tóc ngắn, nhuộm nâu- là Kai.
Nó nhìn chăm chú những bức ảnh treo trên tường. bất giác đưa tay lên sờ sờ tấm ảnh. Cô gái trong bức tranh kia đúng là nó nếu không muốn nói là có người nào đó giống nó như khuôn đúc. giống như hai giọt nước.
- giờ hãy cho anh biết chuyện gì đang xảy ra đi.- Minh lên tiếng.
Khánh đã thay nó kể lại mọi chuyện từ lúc nó bị tai nạn mất trí nhớ. rồi quãng thời gian Khánh đi tìm Kim vì không tin Kim đã chết. rồi một lần tình cờ nhìn thấy tấm ảnh của Kim trên một tập hình. rồi gặp Kim. vấn đề bây giờ là Kim hoàn toàn mất trí nhớ. Và chính Kim cũng không tin Kim là Kim. Nó không biết nó là ai. Không nhớ gì hết.
- vậy nghĩa là… Kim không chết. và mất trí nhớ.- Minh thêm một lần shock vì những gì đứa em gái bé bỏng của anh đã trải qua.
- thật em không nhớ anh là ai sao Kim?- Minh nhìn Kim chua xót.
Nó lắc đầu.
cả Minh lẫn Khánh đều đau đớn nhìn nó.
- tôi muốn biết tôi có phải là Kim thật sự hay không? Dù tôi thật sự muốn tin mình là Kim nhưng…- nó hơi ngập ngừng.
- anh sẽ gọi điện cho ba mẹ về. hai đứa chờ anh một lát.
Nó lại nhìn lên bức anh nó chụp với co gái kia. Có vẻ thân thiết quá. thật sự mà nói thì không hẳn nó giống Kim trước đây hoàn toàn. Vì Kim trong bức ảnh nét mặt hồn nhiên, vô tư, có cái gì đó ngây thơ. Còn nó giờ thì… lăn lộn trong giới xã hội đen suốt mấy năm qua làm cho nó có gương mặt cứng cỏi hơn, lạnh lùng hơn. Nhưng đường nét thì nó vẫn là nó một cách chuẩn xác.vả lại, Kim trong bức ảnh tóc dài đen óng còn nó bây giờ tóc uốn lọn to, nhuộm đó tía, rủ xuống khuôn mặt trắng hồng
càng làm nó xinh hơn. Không, phải nó là Kim xinh còn nó lại đẹp.
Phía trong phòng, Minh đang gọi điện cho ba mẹ.
- ba, ba mẹ về nhà ngay đi.
- sao thế con trai? Công ty có việc gì không ổn hả? con tự giải quyết được rồi. ba mẹ đang bận mà. Chưa về ngay được.
- không. Công ty không có việc gì hết. nhưng…thì ba mẹ cứ về đi. chuyện quan trọng thật sự. ba mẹ xin phép mọi người rồi về nhà ngay đi.
- cái thằng này. thế rốt cuộc là có chuyện gì mới được chứ?
- Ba mẹ về nhà sẽ biết. con không dám nói. Ba mẹ về ngay nhé.- Minh giục.
- được rồi. về liền đây. khổ lắm.
- vâng vâng. Ba mẹ đi luôn đi. Ba mẹ nhớ đi cẩn thận nhé.
Minh cúp máy, trở ra với Khánh và Kim.
- em có muốn lên phòng em không? từ lúc nghĩ em mất, phòng của em vẫn giữ nguyên vẹn như xưa.
- Vâng.
Minh đưa nó và Khánh đi lên cầu thang thì anh có điện thoại. anh nói Khánh dẫn Kim đi. Nhưng Khánh đi sau nó, chưa kịp dẫn đường thì…nó cứ đi thẳng một mạch lên tầng 2, căn phòng thứ 2 bên tay trái cầu thang. Nó đứng trước cửa căn phòng này. tần ngần. rồi nó đưa tay đẩy cánh cửa màu nâu nhạt, trước của có vẽ một chữ “ K” to đùng. Không phải căn phòng nào khác mà lại là căn phòng này.
Nó đặt chân vào căn phòng. một màu vàng nhạt. giống với màu căn phòng của nó bên Nhật. nhưng trong phòng có vô số thú nhồi bông từ to đến nhỏ. giống phòng của một cô công chúa nhỏ. đồ vật trong phòng cái gì cũng đặc mùi con gái. Cái nào cũng dễ thương, xinh xắn.
- tại sao em đi thẳng vào phòng này mà không phải phòng khác?- Khánh ngạc nhiên vì nó vẫn có thể nhớ được chi tiết nhỏ như vậy.
- tôi cũng không biết. tôi cứ bước thế thôi. trực giác của tôi mách bảo tôi phải vào căn phòng này.- nó cũng ngạc nhiên không kém anh.
ở dưới nhà có tiếng ôtô. Là ba mẹ nó đã về.
- có chuyện gì mà con gọi ba mẹ về gấp thế này hả?- người phụ nữ