Teya Salat
Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần

Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322795

Bình chọn: 10.00/10/279 lượt.

lên tiếng.- là mẹ nó. người đã sinh ra nó và nuôi nó khôn lớn. người đã khóc cạn nước mắt khi nhận được tin nó đã ra đi.

- ba, mẹ. con muốn ba mẹ gặp một người. nhưng ba mẹ phải thật bình tĩnh.- Minh nói.

- cái thằng này. rốt cuộc là có chuyện gì mới được chứ? Mày làm ba mẹ lo lắng quá đấy. định cho ba mẹ gặp ai nào?

Đúng lúc Kim đang bước xuống cầu thang. Minh ngoái đầu lại nhìn thấy Kim, anh đứng tránh sang một bên để ba mẹ có thể nhìn thấy. ba mẹ nó nhìn thấy nó thì cũng như Khánh và Minh, đều há hốc miệng. mẹ nó ngã khuỵ xuống đất. bà ngất đi.

tất cả mọi người chạy đến đỡ bà vào nhà, đặt lên giường. Minh chăm sóc mẹ còn ba nó thì đứng ngơ ra nhìn nó rồi nhìn Khánh…không hiểu chuyện gì đang xảy ra…

- Kim…là con sao?- ba nó nói thảng thốt, một dòng nước trong vắt chảy trên khoé mi nhăn nheo vì tuổi tác của ông.

- con…- nó không thể nói được gì. Chính nó cũng không chắc nó có phải là Kim không nữa cơ mà. Nhưng huyết thống…cảm giác…có cái gì đó nôn nao trong lòng nó…

- thưa bác, để con nói mọi chuyện với bác.- Khánh lên tiếng.

- rốt cuộc là sao? Không phải con đã…chết rồi sao?... chuyện này là thế nào vậy?

- bác ạ. Con cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy trong vụ tai nạn đó. Nhưng… chuyện con muốn nói là…Kim…cô ấy bị mất trí nhớ…cô ấy không nhớ gì hết.- Khánh chùng giọng.

Ba nó thêm một lần shock. Già rồi, sao cứ phải chịu những cú shock lớn như vậy chứ? Làm sao mà chịu được. nhưng…may mắn là con gái của ông vẫn còn sống… dù nó mất trí nhớ nhưng sẽ có lúc nó nhớ ra thôi. miễn sao nó còn sống.

Nãy giờ nó chỉ biết ngồi nghe mà không nói gì. Nó cảm thấy vui mừng vì tìm được gia đình. Nhưng nó lại sợ nó không phải Kim. Nó sợ hạnh phúc vụt khỏi tầm tay. cảm giác như rơi xuống vực thẳm. làm sao có thể chắc chắn nó là Kim được nhỉ? Nó không muốn tin tưởng và hi vọng quá để rồi thất vọng càng nhiều.

- con nói được không?- cuối cùng nó cũng lên tiếng.

- sao thế con? thực sự ba không ngờ có ngày còn được nhìn thấy con gái ba bình yên ngồi trước mặt ba như thế này. mất trí nhớ cũng không sao. rồi con sẽ nhớ lại thôi mà. Ba… ba mừng quá…- ba nó nói, đầy xúc động. đôi mắt ông giật giật, rưng rưng.

- thực sự thì con không thể nhớ được một chút gì hết. nên… tuy con có cảm giác con chính là Kim nhưng con sợ…sợ một ngày nào đó con hay ai đó bằng cách nào đó nói rằng con không phải là Kim. Con sợ cảm giác đó. Làm thế nào để con biết chắc chắn con là Kim?

Ba n ó còn đang phân vân không biết làm sao thì Khánh đã gỡ rối dùm:

- hay là làm xét nghiệm AND? Con nghĩ bác cũng như con, chắc chắn đây là Kim. Nhưng có lẽ chúng ta nên hiểu cho cảm giác của cô ấy.

- nếu con đã nói thế thì.. cứ vậy đi…

……………..

cầm tờ giấy chứng nhận quan hệ huyết thống trên tay… 97%. Nó rơi nước mắt. cuối cùng thì nó cũng tìm ra gia đình

mình. việc cần làm bây giờ là nó phải nhớ ra. Mà có cần thiết không nhỉ? Dù sao thì nó cũng tìm được gia đình rồi. có nhất thiết phải nhớ ra nữa không? Nhưng có cái gì đó trong thâm tâm thôi thúc nó phải nhớ ra. người con trai tên Khánh đó…sao cho nó cảm giác thân thuộc đến thế? thực sự nó đã từng yêu anh ư? Nhưng nó nhớ trong giấc mơ nó đã khóc vì người con trai ấy…vì sao? Hình như người đó đã làm nó đau khổ.

giờ đây cả nhà lại quây quần bên nhau. hạnh phúc của nó sẽ trọn vẹn nếu nó có một tình yêu. Đôi khi nó cảm thấy nó ích kỉ quá. Nó đã có được mọi thứ mà một cô gái mơ ước. chỉ thiếu duy nhất một thứ thôi. Nhưng… Khánh yêu nó. Nó biết. những ngày qua anh luôn bên nó. Đưa nó đi khắp mọi nơi, những nơi anh nói nó thường hay đi. Anh đưa nó tới quán nước nhỏ quen thuộc hồi nó còn đi học, nơi nó vẫn thường ngồi uống cacao và chờ anh. Anh đưa nó ra biển, nơi nó đã từng nói cho nó cảm giác bình yên,…còn vô số nơi nữa. nhưng… nó chỉ có cảm giác quen thuộc chứ không nhớ.

một lần duy nhất nó đi ra mộ. ngôi mộ mang tên nó. chắc phải đập đi thôi. chả lẽ nó còn sống sờ sờ mà lại có mộ hay sao. Nhưng… thôi cứ để thế đã.

………………..

“ Always see… always be…” Sakura gọi nó.

Cũng hơn phải đến 2 tuần rồi kể từ khi nó về Hà Nội, nó chưa liên lạc với mọi người bên kia.

- chị nghe đây. Có chuyện gì thế?- nó nói.

- chị, sao rồi? chuyện chị thế nào rồi?- Sakura hỏi. nhưng sao nghe giọng con bé gấp gáp thế.

- chị tìm thấy gia đình rồi em à. Nhưng giọng em sao thế? Bên đó có chuyện gì hả?

- bên này có một số rắc rối nhưng giải quyết xong rồi. vấn đề là… có một bọn đã tìm ra tung tích của chị. Em không biết làm thế nào bọn chúng biết được nhưng…em đang trên đường sang Việt Nam. Cho em địa chỉ nhà chị. Em sợ chị và người nhà gặp nguy hiểm. Tamaki đã điều tra rồi. bọn này có vẻ không tầm thường đâu. bọn chúng được thuê để ám sát chị đấy. em vừa nhận được thông tin mật. bên bọn chúng có nội gián của chúng ta cài vào đã thông báo về. có vẻ như bọn chúng cũng đang trên đường đến Việt Nam r