80s toys - Atari. I still have
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213832

Bình chọn: 8.00/10/1383 lượt.

sau khi khởi động vội vã rời đi. Anh buồn bực xoay tay lái,

tròng mắt đen sắc bén mà lạnh lẽo, căm tức nhìn con đường phía trước,

cho xe lao đi băng băng.

Trong đầu đều là bóng hình Tả Á mặc váy

cưới màu trắng, cô biến mất vào ngày cưới là vì trả thù và trừng phạt

anh. Trả thù anh cướp đêm đầu tiên của cô, trừng phạt anh ép cô kết hôn, phá đám cưới của cô và Chung Dương. Hay là....Cô vẫn muốn ở bên Chung

Dương?

Kiều Trạch nóng lòng đến phát bực, chưa từng mất bình tĩnh như vậy, chỉ muốn tìm ra cô ngay lập tức. Kiều Trạch đã tìm Tả Á hai

ngày liên tiếp, tìm khắp mọi nơi, ngôi nhà ở thành phố A của cô, căn

phòng ở thành phố Q, trường học, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.

Đã hai ngày Kiều Trạch không hề chợp mắt, mải miết tìm kiếm Tả Á không

ngừng. Râu trên cằm lởm chởm, hai mắt đỏ ngầu, mệt mỏi như thể chỉ trong một đêm già đi mười tuổi.

Xe chạy đến bờ biển thì dừng lại. Từ

đằng xa anh thấy vài khối đá ngầm. Đá Liền Cành, chợt nhớ lại đêm hôm

ấy, Tả Á say rượu suýt nữa vùi thân trong biển rộng, đêm hôm ấy, anh đã

có được cô. Anh đã từng cho rằng họ sẽ bắt đầu từ đây, nhưng hóa ra lại

kết thúc tại nơi này.

***

Mạch Tử và các chị em trong kí

túc xá cũng tìm kiếm khắp mọi nơi, lùng sục từng nơi quen thuộc nhưng

vẫn không thấy cô đâu. Mạch Tử gọi điện cho Kiều Trạch, biết Kiều Trạch

đã đã tìm ở phòng Tả Á thuê tại thành phố, nhưng một ngày sau khi Kiều

Trạch đi tìm, cô quyết định ôm hy vọng tới căn phòng Tả Á thuê xem thử.

Mạch Tử tới trước cửa gõ mạnh, vẻ mặt nôn nóng, đợi lâu cũng không thấy ai

trả lời. Lúc Mạch Tử định bỏ cuộc rời đi, cửa đột nhiên mở ra, gương mặt tái nhợt của Tả Á xuất hiện trước mặt cô.

"Tả Á!" Mạch Tử kêu

lên một tiếng, tóm chặt lấy bả vai cô, "Cậu về lúc nào vậy, cậu đi đâu

thế, cậu có biết mọi người tìm cậu đến điên rồi không?"

Tả Á yếu ớt nói: "Đừng hoảng nữa...."

Mạch Tử không hề thương tiếc cô, lôi cô vào nhà, đẩy cô xuống ghế sofa, hơi

tức giận nói: "Tả Á, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại trốn khỏi hôn lễ, để Kiều Trạch ở lại đó một mình....Cậu có biết như vậy sẽ làm

bao nhiêu người bị tổn thương không, sẽ khiến Kiều Trạch đau lòng đến

mức nào không...."

Tả Á tái mặt nói: "Mạch Tử.... Mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với anh ta, đây là đáp án."

Mạch Tử nhất thời cứng họng, nhìn sắc mặt tái nhợt của Tả Á, cô cố gắng bình tĩnh trở lại, lo lắng hỏi: "Sao sắc mặt của cậu lại khó coi như vậy,

không thoải mái sao?"

Tả Á ngẩn ra, lắc đầu nói: "Không sao, mình muốn nghỉ ngơi, cậu về đi."

Mạch Tử giật mình, dò hỏi: "Tả Á.... Đứa bé trong bụng cậu...."

Sắc mặt của Tả Á càng thêm khó coi, nhìn thẳng vào Mạch Tử, sao cô ấy biết

mình mang thai? Tả Á liền nghĩ tới mức độ thân quen của Mạch Tử và Kiều

Trạch, thản nhiên nói: "Cậu và Kiều Trạch quen biết nhau lâu rồi phải

không?"

Mạch Tử không nói gì, Tả Á đã biết đáp án, cô đứng dậy đi vào phòng ngủ, "Chẳng trách anh ta biết hết mọi chuyện về mình."

Mạch Tử nhìn vẻ mặt bất thường của Tả Á, vội lấy điện thoại ra nhắn tin cho

Kiều Trạch, nói cho Kiều Trạch biết Tả Á đang ở đây. Cô cũng không dám

rời đi, cũng không dám quấy rầy Tả Á, chỉ có thể coi chừng trong phòng

khách. Đợi khoảng mười phút, tiếng gõ cửa vang lên, cô vội vàng ra mở

cửa, chỉ thấy Kiều Trạch lo lắng xông vào.

Anh hỏi ngay, "Cô ấy

đâu rồi?" Lúc Mạch Tử gửi tin nhắn, anh đang chạy tới từ thànhh phố A,

cũng có ý tưởng như Mạch Tử, trở lại xem sao, không ngờ Tả Á về đây

thật.

Mạch Tử nhìn gương mặt lạnh nhạt tuấn tú của Kiều Trạch,

dáng vẻ mệt mỏi, cô đưa tay chỉ vào phòng ngủ. Kiều Trạch vội vàng đẩy

cửa vào, chỉ thấy Tả Á mệt mỏi nằm trên giường, hình như đã ngủ thiếp

đi. Trái tim Kiều Trạch căng thẳng lẫn bất an, đáy lòng đang sợ hãi điều gì đó. Anh siết chặt nắm tay đi tới bên giường Tả Á ngồi xuống khiến

tấm nệm lún sâu.

Mặt cô tái nhợt suy yếu, đôi mắt nhắm nghiền làm nổi bật hàng mi dài. Anh vươn tay khẽ vén lọn tóc đen vương trên mặt

cô, lửa giận và sự sốt ruột trong nháy mắt tan đi nhanh chóng. Không có

hôn lễ thì sao chứ, cô ấy đã là vợ hợp pháp của mình rồi. Anh chạm vào

khiến mí mắt của Tả Á run run, anh biết cô đang giả bộ ngủ.

"Tả Á, về nhà với anh đi!" Anh lạnh lùng nói, trong lòng cũng đang chờ đợi Tả Á hết giận sẽ trở về ngôi nhà mới của họ.

Tả Á nhẹ nhàng mở mắt ra, nhìn gương mặt mệt mỏi lạnh nhạt của Kiều Trạch, cô gằn từng chữ một: "Đây chính là nhà của tôi."

Kiều Trạch cau mày đưa tay kéo cô dậy, "Chúng ta đã kết hôn rồi, em phải sống cùng tôi."

Tả Á lạnh lùng nhìn anh, hờ hững nói: "Tôi sẽ bảo luật sư đưa đơn ly hôn cho anh!"

Đơn ly hôn? Trái tim Kiều Trạch như bị ai bóp nghẹt, mặt mày xanh mét, "Ly

hôn? Đừng hòng!" Nói rồi bế ngang Tả Á lên bước nhanh ra ngoài.

Tả Á giãy giụa, kêu lên: "Kiều Trạch, thả tôi xuống, thả tôi xuống, tôi không muốn sống cùng anh."

Mặt Kiều Trạch sa sầm, không quan tâm tới sự kháng cự của Tả Á, không nói

một lời đi ra ngoài, nhìn Mạch Tử ngồi ngoài phòng khách, anh quát: "Mở

cửa!"

"Dạ!" Mạch Tử chạy vội ra mở cửa, Kiều Trạch bế Tả Á đi

khỏi nhà