XtGem Forum catalog
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213185

Bình chọn: 9.5.00/10/1318 lượt.

ỉm cười, tia lý trí cuối cùng của Kiều Trạch không thể

khống chế được hành động của anh, anh kêu tên cô, vươn tay kéo Tả Á ôm

vào trong lòng, ôm thật chặt, không để ý đến gì nữa hết, chỉ có lo lắng

ôm cô, anh không dám nhìn vẻ mặt của cô, chỉ sợ thấy được sự chán ghét,

phản kháng của cô.

Anh chỉ muốn ôm cô như vậy, cho dù chỉ mà một

giây thôi. Anh vẫn luôn chờ đợi cô trở về, để anh có thể được ôm cô như

vậy, được gọi tên cô, để cô có thể nghe thấy. Ba năm, giây phút này anh

đã đợi ba năm, chờ đến mức trái tim đau nhói. Ôm, cái ôm này như một

nghi thức, hoàn thành tâm nguyện lớn nhất của anh. Anh không dám hy vọng xa vời cô vẫn thích anh, chỉ hy vọng giây phút này cô không đẩy anh

ra.......

Cám ơn, cô không đẩy anh ra, để mặc cho anh ôm lấy cơ

thể gầy gò của cô, để trái tim anh có thể cảm nhận được nhịp đập của

trái tim cô, cảm nhận được sự sống của cô. Anh đã luyện tập không biết

bao nhiêu lần để đối mặt với cô, nhưng cuối cùng một câu cũng nói không

ra được. Ôm cô chính là chuyện hạnh phúc nhất, gọi tên của cô chính là

chuyện vui sướng nhất, Tả Á, Tả Á, một lần lại một lần anh nỉ non tên

cô. Cám ơn em, đã để cho anh có cơ hội được gần em lần nữa. Rất lâu sau, Kiều Trạch mới buông Tả Á ra, xoay người định đi, bởi vì, anh sắp điên

rồi, sắp điên mất.

"Kiều Trạch!"

Tả Á nhìn bóng lưng của anh, nhìn mái tóc trắng trên đầu anh, cô lên tiếng gọi anh. Kiều Trạch dừng bước, chờ đợi Tả Á nói tiếp.

"Đến lúc Lạc Kỳ tan học rồi, em định đi đón nó......."

Sau khi Tả Á trở về, đây là lần đâu tiên Kiều Trạch tới nhà Kiều Vân, hơn

nữa còn cùng đi với Tả Á. Đón Lạc Kỳ và Thần Thần xong, lúc trở về nhà,

Kiều Vân và Điền Văn Lệ không khỏi suy nghĩ, hai người này có phải đã

giải tỏa hiểu lầm rồi không?

Thần Thần đối với việc Kiều Trạch và Tả Á đi đón bọn họ cũng không quá kinh ngạc, mà Lạc Kỳ lại có chút kinh ngạc, nhiều hơn là vui mừng. Cả ba và mẹ đều tới đón cậu, hơn nữa nhìn

có vẻ như quan hệ của bọn họ cũng không tệ lắm.

Lúc ăn cơm tối,

Kiều Trạch vẫn luôn trầm mặc, nhưng tầm mắt của anh đều vây quanh Tả Á,

anh che giấu rất tốt, tất cả mọi người không chú ý tới, bởi vì đa số sự

chú ý đều hướng đến hai đứa bé và Tả Á.

Mỗi lần Thần Thần kêu Tả Á là mẹ, trong lòng của Kiều Trạch đều nhảy dựng lên, tay cầm chiếc đũa

cũng tăng thêm lực, gương mặt luôn lạnh lùng của anh cũng trở nên căng

thẳng.

Sau bữa cơm chiều, Điền Văn Lệ và Kiều Vân kêu Kiều Trạch ở lại, dù sao cũng có phòng trống, hơn nữa, mấy ngày nay anh đã không trở về rồi, Lạc Kỳ quấn lấy anh không chịu để anh rời đi. Đến khuya, lúc

Lạc Kỳ và Thần Thần đều đã ngủ say, Điền Văn Lệ liền đến phòng của Tả Á, Tả Á vẫn còn chưa ngủ, đang tập yoga. Điền Văn Lệ nhìn khuôn mặt nhỏ

nhắn gầy gò của Tả Á lòng lại nhói đau: "Mệt không? Thân thể có chỗ nào

không thoải mái không?"

"Không có đâu, con rất khoẻ, mẹ yên tâm

đi." Tả Á dừng động tác lại, quay đầu nhìn Điền Văn Lệ, thấy bà hình như có lời muốn nói, "Mẹ, mẹ có chuyện gì muốn nói sao?"

Điền Văn Lệ dịu dàng hỏi: "Mẹ muốn hỏi, con ... ... con và Kiều Trạch.......tính thế nào?"

Tả Á lấy khăn lông lau mồ hôi trên trán, trầm mặc một lát, nhẹ mỉm cười, nói: "Mẹ à, con và anh ấy bây giờ chỉ có thể làm bạn."

"Ai......." Điền Văn Lệ than một tiếng, "Thật sự không thể ở bên nhau sao? .......Chuyện của Tình Văn......."

"Mẹ, chuyện trước kia đều qua rồi, chúng ta đừng nhắc đến nữa." Tả Á ôm cổ mẹ, nũng nịu nói.

"Được, được, mẹ không hỏi nữa, cứ ép buộc ở bên nhau cũng không vui vẻ gì, chỉ cần con được vui vẻ, con muốn thế nào cũng được. Con vui vẻ thì mẹ an

tâm rồi, có điều, về sau con có dự tính gì không?" Ý Điền Văn Lệ là muốn Lạc Kỳ có được một gia đình hoàn chỉnh, đối với Lạc Kỳ mà nói đó là

chuyện tốt, hơn nữa, Kiều Trạch mặc dù phạm phải sai lầm, nhưng dáng vẻ

khổ sở ba năm nay của anh, bà đã tân mắt chứng kiến, nói Kiều Trạch

không yêu Tả Á, bà không tin, nhưng, những lỗi đã phạm phải khiến người

ta không cách nào tha thứ được, nếu dùng Lạc Kỳ để ép buộc Tả Á và Kiều

Trạch ở bên nhau, đối với Tả Á mà nói cũng không phải một chuyện tốt.

"Tạm thời thì không có, ba Thần Thần còn ở bên kia, có thể con sẽ lại qua

bên kia một thời gian, mẹ đừng trách con nha.......con......."

"Mẹ biết rồi, con không nên tự trách mình, ba Thần Thần là người tốt, nếu

như không phải nhờ anh ta, mẹ con chúng ta cũng không có ngày đoàn tụ

như hôm nay.......Được rồi, được rồi, không nói những chuyện này nữa,

con đi ngủ sớm đi."

"Mẹ, cám ơn mẹ, ngủ ngon!"

"Ngủ ngon!"

Tả Á liền ngủ, cuộc sống của cô hiện tại rất có trật tự, ăn cơm rồi ngủ,

đều chính xác từng li từng tí. Cô ngủ rất say, rất an ổn, được ở cùng

gia đình khiến cô cảm thấy rất an tâm. Cửa phòng bị người khác nhẹ nhàng mở ra, mà cô lại không hay biết gì. Một bóng người cao lớn đứng ở cửa,

trong bóng đêm ngắm nhìn cô rất lâu…

Kiều Trạch đứng trong bóng

đêm nhìn cô, bóng đêm rất mông lung, anh nhìn không rõ cô, cuối cùng

không nhịn được mà đi về phía cô, bóng dáng nhẹ nhàng đứng ở mép giường, đôi mắt đen trong bóng đêm mông lung tham lam