XtGem Forum catalog
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213050

Bình chọn: 9.5.00/10/1305 lượt.

, ý bảo bọn họ giữ yên lặng.

Sau khi tan học Chung Tĩnh trở về ký túc xá, cùng lúc đó thì ba người cùng

phòng cũng vừa về tới nơi, họ hỏi sao đêm qua cô không về, Tả Á chỉ trả

lời qua loa là mình chưa có quen với chỗ ở mới nên đã về nhà ngủ một

đêm, hai người họ cũng không hỏi thêm gì nữa nhưng ngay sau đó một người tên Triệu Mặc lại nhìn chằm chằm vào cổ của cô hỏi: " Cổ cậu làm sao

thế?"

Tả Á nghi ngờ, cầm gương soi, chỉ thấy trên cổ có một dấu đỏ to bằng ngón tay cái, cô cũng không biết tại sao lại như vậy.

Triệu Mặc lại mập mở hỏi: "Là bạn trai hôn hả?"

Tả Á giật bắn người lên, chẳng lẽ là do Chung Dương gây ra lúc cô say

rượu? Lúc cô say bất tỉnh nhân sự anh ta đã làm gì? Trong lòng bực mình

một hồi rồi để gương xuống hờ hững nói: "Mình không có bạn trai."

Triệu Mặc trề trề môi có vẻ không tin, tầm mắt lại rơi vào chiếc váy trên

người Tả Á cố ra vẻ thân thiện nói: "Tả Á, chiếc váy của cậu rất đẹp,

vừa nhìn biết ngay là không phải hàng rẻ tiền rồi." Vừa nói vừa tiến gần lật cổ áo của Tả Á ra, thấy được nhãn thì kêu lên: "Oa, nhãn hiệu này

cùng với chiếc váy ít nhất cũng phải mấy ngàn tệ, không nhìn ra được Tả Á nhà ta rất có tiền nha!"

Mấy ngàn tệ? Tả Á không nghĩ chiếc váy

mình mặc trên người lại đắt như vậy, ngẫm lại tiền lương một tháng của

chị cũng chỉ có mấy ngàn tệ mà thôi, trong lòng cũng không khỏi kinh

ngạc thầm nghĩ không biết nên trả lại chiếc váy này cho Chung Dương bằng cách nào đây.

Tả Á không để ý đến Triệu Mặc nữa, chuẩn bị lấy

vài thứ để đến nhà tắm tắm, Triệu Mặc thấy không còn gì thú vị nữa nên

ngượng ngùng trở về giường của mình.

Suốt buổi chiều Tả Á không

thể ngủ nổi, không biết là bởi vì thay đổi hoàn cảnh hay là do điều gì

khác, tóm lại lòng cô cảm thấy rất trống vắng giống như bị mất đi thứ gì đó rất trân quý.

Đúng, đó là nụ hôn đầu đời của cô, sau bao

nhiêu năm nó lại cứ thế bị một tên đàn ông ngang ngược kia cướp đi mất.

Có vài thứ đã mất đi rồi thì không bao giờ tìm về được.

***

Thời gian cứ thế trôi qua hết một tuần, Chung Dương cũng không xuất hiện, Tả Á cũng vui vẻ sống yên lành. Nhưng khi đến ngày cuối tuần, chủ nhiệm

lớp thông báo một tin tức xấu. Từ đầu tuần này, sẽ không được nghỉ ngày

chủ nhật nào nữa cho đến khi kết thúc kì thi tốt nghiệp. Điều này chắc

chắn là 'sấm sét giữa trời quang" đối với tất cả mọi người, cho dù là

phải ôn thi đi chăng nữa cũng cần có thời gian nghỉ ngơi vui chơi chứ.

Ngày chủ nhật phải học thêm, dù không có lớp học chính thức cũng phải tự học ở nhà, sau đó làm bài, đọc sách. Nhưng thầy giáo đã ra lệnh, hôm thứ

bảy, các học sinh chỉ là đi học sớm hơn bình thường. Nhưng khi đến tiết

đầu tiên, chủ nhiệm lớp và các giáo viên lại không xuất hiện, mọi người

cảm thấy nhàm chán nên rối rít trò chuyện giết thì giờ.

Trò

chuyện được một lúc thì Tả Á đột nhiên nói: "Lớp trưởng, hay là cả lớp

chúng ta nghỉ tập thể đi, mỗi người ai về nhà nấy còn tốt hơn."

Chung Tĩnh chống cằm, dáng vẻ hơi không yên lòng nói: "Đúng vậy, dù sao giáo

viên cũng không tới, chúng ta ngồi như vậy cũng đâu có ý nghĩa gì."

Một bạn học nam đề nghị: “Đề nghị này của Tả Á quá hay luôn, hay là họn mình tìm một chỗ nào đó chơi đi, thấy thế nào?”

Mọi người rối rít hưởng ứng, không một ai phản đối.

Lớp trưởng từ nãy giờ vẫn luôn im lặng bỗng nhiên vỗ bàn đứng lên: "Được, vậy thì nghỉ, chúng ta tự ai nấy về nhà của mình!"

"Hoan hô! Lớp trưởng vạn tuế!" Mọi người hô to ầm ĩ, kích động sửa sang đồ

đạc chuẩn bị đi về. Có lớp trưởng làm chỗ dựa thì còn gì phải sợ nữa.

Tả Á vốn là muốn cùng đi chơi với Chung Tĩnh, nhưng vừa ra khỏi cửa thì

Chung Tĩnh bị một bạn trai kéo đi, hình như vừa hẹn với nhau, Tả Á cũng

không tiện làm bóng đèn. Khi đang định quay về ký túc xá thì có người vỗ vai cô, cô quay đầu lại nhìn thì ra là Trịnh Hạo bạn học cùng lớp,

khuôn mặt đẹp trai luôn mang theo nụ cười ôn hòa.

Tả Á hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Trịnh Hạo cười: "Khó có dịp như hôm nay, chẳng lẽ cậu định quay về ký túc xá sao? Cùng đi chơi đi!"

Tả Á nghĩ thấy cũng đúng, sau này cũng không có cơ hội được nghỉ như hôm nay, khó có thời gian đi chơi như vậy, "Đi đâu?"

"Thích trượt băng không? Có một sân trượt băng mới mở, nghe nói chỗ đó cũng được lắm!"

Tả Á rất thích trượt băng, vì thế vừa nghe Trịnh Hạo nói thế liền lập tức

liền đồng ý, Trịnh Hạo đạp xe chở cô đi về hướng sân trượt băng. Khi hai người đi được nửa đường thì một chiếc Land Rover màu đen chạy đến chắn

ngang phía trước xe họ rồi đột nhiên dừng lại.

Trịnh Hạo vội vàng thắng lại, Tả Á cũng nhảy xuống xe, nghĩ thầm xe này sao lại ngừng giữa đường như thế chứ. Nhưng nhìn kỹ lại thấy chiếc xe này hơi quen quen.

Một người đàn ông đẹp trai cao lớn mở ra cửa xe bước xuống, cặp mắt xếch hẹp dài nhìn thẳng vào Tả Á, khóe môi khẽ nhếch cười mà như không cười. Khi Tả Á nhìn thấy người đàn ông nọ thì tim cũng bắt đầu nhảy loạn

thình thịch, sự xấu hổ của ngày hôm đó đã bị cô cố gắng vứt ở một xó

trong đầu lúc này lại quay trở về, theo bản năng muốn chạy đi thì người

đàn ông nọ lên tiếng gọi lại: "Tả Á!"