ịu dàng như trước thế nhưng trên mặt lại có vẻ không kiên nhẫn, thuận miệng đáp.
“Được rồi, Thác, em yêu anh, tạm biệt”. Giọng nói của Lâm Vi ở đầu bên kia điện thoại có vẻ rất thất vọng thế nhưng cũng rất nghe lời tắt điện thoại.
Âu Dương Điệp nhìn ngoài cửa sổ thấy mưa đã ngớt, vừa lùi ra cửa vừa nói:
“Mưa đã nhỏ rồi, em phải đi”.
“Không đợi được đã muốn đi sao? Cô không phải yêu tôi sao? Không phải là muốn tiếp cận tôi sao? Sao lại buông tha dễ dàng như vậy?” Tư Đồ Thác thoáng cái đưa tay kéo lấy cô về trước ngực mình, ôm lấy thắt lưng cô buộc cô dán chặt vào anh.
“Không phải, mưa đã nhỏ rồi, em phải đi. . . “ Cảm nhận được sự nguy hiểm áp bách của anh, tim Âu Dương Điệp đập nhanh hơn, nói năng có chút lộn xộn, cô thầm nghĩ sau năm năm rời khỏi anh, anh đã trở nên nguy hiểm khiến cô cảm thấy không thở được, cô tin nếu như cô ở cạnh anh thì sẽ tan xương nát thịt.
“Cô đang sợ sao? Sợ cái gì chứ? Sợ tôi làm cô tổn thương sao?” Ngón tay Tư Đồ Thác nắm lấy cằm của cô, đôi mắt cô như con thỏ trắng bé nhỏ, làm cho anh có chút khoái cảm khó hiểu, cô cũng có ngày như hôm nay sao?
“Anh sẽ không làm tổn thương em.” Âu Dương Điệp nhìn anh lắc đầu nói một cách chắc chắn, tuy cô sợ nhưng cô cũng tin anh sẽ không làm tổn thương cô.
“Âu Dương Điệp có phải cô quá tự tin không?” Tư Đồ Thác nâng cằm của cô, dùng sức bóp mạnh, làm cho cô đau đớn đến nhăn mặt nhíu mày, ôm lấy thắt lưng của cô tay càng thêm siết chặt, anh không muốn bị người ta nhìn thấu chính mình, nhất là cô.
“Không phải là quá tự tin mà là anh đã hứa với cha là sẽ chăm sóc tốt cho em, mặc dù anh hận em nhưng anh cũng sẽ không làm tổn thương em.” Âu Dương Điệp nói, cô tin anh là một người giữ chữ tín nhất là với người có ơn với anh như cha cô.
“Thế nào? Đem chuyện này ra uy hiếp tôi sao? Nhưng cô nói đúng, tôi sẽ không làm tổn thương cô.” Tư Đồ Thác đột nhiên buông cô ra, không đợi cô phản ứng, lập tức đem cô ép lên sô pha tà ác nói: “Nhưng, tôi cũng đã từng nói, sẽ đem tất cả sỉ nhục mà tôi đã chịu, đòi lại từ trên người của cô.”
Rẹt, tiếng quần áo trên người bị xé ra thay cho tiếng trả lời.
“Tư Đồ Thác, anh muốn làm gì? Anh muốn dùng phương thức này để sỉ nhục em, trả thù em sao?” Bị hắn đè xuống dưới thân Âu Dương Điệp không có chút năng lực phản kháng đôi mắt nàng chỉ là tràn đầy phẫn nộ.
“Trả thù? Đây không phải là thứ cô muốn sao? Là ai không biết xấu hổ xin tôi yêu cô một lần?” Tư Đồ Thác hừ lạnh trong đôi mắt chỉ là châm biếm.
“Em. . em uống say.” Sắc mặt Âu Dương Điệp trong nháy mắt trở nên ửng đỏ gắt gao cắn chặt môi để che giấu xấu hổ.
“Thế nhưng, cô đừng quên câu’khi say rượu người ta hay nói thật’, điều này đã chứng minh lòng của cô và thân thể cô vô cùng tưởng nhớ tôi .” Tay Tư Đồ Thác chậm chậm từ trên mặt của cô di chuyển đến trước ngực cô, ngón tay luồn vào trong áo lót của cô dường như lơ đãng đụng chạm vào quả anh đào màu hồng phấn của cô.
“Đừng.” Thân thể Âu Dương Điệp run run, hoảng sợ kêu lên, cô rất nhớ anh thế nhưng cô không thể để anh vũ nhục một cách biến thái như vậy.
“Đừng sao?” Tư Đồ Thác đưa tay dùng sức bóp bầu ngực cô.
A . . . Âu Dương Điệp đau đơn kêu lên một tiếng.
“Cô cho là bây giờ cô còn có quyền nói sao? Yên tâm, tôi sẽ thỏa mãn cô.”Sắc mặt Tư Đồ Thác tà ác cười lạnh, vẻ mặt dường như là muốn phải ăn sống nuốt tươi cô, tay đã tham làm luồn xuống phía dưới quần lót của cô.
“Thả em ra, em sai rồi, em không nên trở về, em sai rồi, em nhất định sẽ tránh xa anh, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, xin anh để em đi.” Âu Dương Điệp khóc lóc cầu xin, cô không muốn bị nhục nhã kiểu này, trong đôi mắt anh bây giờ chỉ toàn là tình dục và thù hận làm cho cô hoảng sợ, anh không còn là Tư Đồ Thác năm năm trước, cô muốn ra khỏi nơi này, thoát ra khỏi anh.
“Âu Dương Điệp, cô cho rằng tất cả mọi chuyện đều có thể hối hận sao? Tôi đây nói cho cô biết, đã chậm rồi.” Tư Đồ Thác nói xong tay dùng sức xé áo lót của cô, sau đó xé luôn cả quần lót của cô.
Nhìn thân hình trắng nõn lả lướt dưới thân không ngừng run rẩy làm anh nổi lên hứng thú, con ngươi đen thâm thúy từ từ trở nên mê ly, hơi thở trở nên nặng nề, mặc dù hận cô nhưng anh không thể không thừa nhận chưa có một người phụ nữ nào có thể mang đến cho anh sự sung sướng và hưởng thụ cực hạn như thân thể cô đã mang lại trong vấn đề sinh lý.
Âu Dương Điệp biết không thể trốn chỉ có thể nhắm mắt lại, không them giãy dụa, chỉ nhưng nước mắt tủi nhục không ngừng rơi xuống, tại sao bọn họ lại ra nông nỗi như ngày hôm nay chứ?
“Mở mắt ra?” Tư Đồ Thác đột nhiên nắm lấy tóc cô, bá đạo ra lệnh .
Âu Dương Điệp chịu đựng thống khổ từ từ mở con mắt tràn đầy nước nhìn người đàn ông xa lạ tàn bạo trước mắt, thân thể cô không khỏi run rẩy, thân thể anh vô cùng quen thuộc nhưng bây giờ lại làm cho cô cảm thấy sợ hãi, bởi vì nó đã không còn là yêu nữa, mà là hận.
“Âu Dương Điệp, cô không cần làm ra vẻ đáng thương? Sự kiêu ngạo trước đây của cô đâu? Trước đây không phải cô rất ngang ngược sao? Thế nào? Muốn tôi đồng tình với cô sao? Muốn tôi buông tha cho cô sao?