g vẻ ngoài xuất sắc của mình, thi thoảng Hạ Thấm Đồng có thể đi làm người mẫu triển lãm xe hay người mẫu ảnh, tiền thu về được cũng không hề ít.
Vài năm sau, nợ của nhà cô đã giảm xuống chỉ còn một nửa.
Sợ mệt, sợ nghèo, sợ vất vả, cô đã sớm hạ quyết tâm, tương lai mình nhất định phải gả cho một kẻ có tiền để không bao giờ phải sống trong lo lắng nữa.
Nói cô thực tế cũng được, hám giàu cũng không sao, Hạ Thấm Đồng cô chính là một cô gái bình thường nhất trên thế gian này, không phải tiên nữ, càng chẳng phải kẻ có khí chất thoát tục gì, những lúc bị cuộc sống khổ cực ép đến không sao thở được, cô luôn mong mình có thể thoải mái được một chút.
Vẻ ngoài xinh đẹp của cô đương nhiên cũng đưa tới không ít những cậu công tử nhà giàu theo đuổi, nhưng một số người đã sớm bị công việc của cô doạ chạy, số còn lại không bị dọa thì lại làm cho cô thấy rất chướng mắt.
Bây giờ những kẻ vừa có tiền vừa có thế, trừ bỏ sống phóng túng ra thì cái gì cũng không có, tuy rằng cô luôn một lòng muốn gả vào nhà giàu sang nhưng cũng biết rằng nhà giàu thì lắm hoàn khố(Quần lụa mịn. Chỉ quần áo đẹp của con em nhà quý tộc ngày xưa, sau mượn chỉ con em nhà giàu sang), cô không thể làm được cái loại phụ nữ hám của chỉ biết nhìn đến tiền như thế, ít nhất cũng cần phải xem qua nhân phẩm của họ đã.
Yêu cầu cao như vậy nên Hạ Thấm Đồng năm nay đã hai mươi lăm tuổi mà vẫn không hề quen với bạn trai nào hết.
Tuy rằng những người xung quanh cũng hay giới thiệu cho cô một vài người, mà cô cũng không thiếu kẻ theo đuổi nhưng thế giới tình cảm của cô vẫn luôn luôn trống rỗng.
Đàn ông trên đời ai cũng đều nông cạn, háo sắc như nhau, giống người đàn ông ngày đó cô đã gặp.
Nghĩ đến người được em họ mang đến nhờ xử lí vết thương ngày ấy, trong lòng cô lại dâng lên sự bực bội và phản cảm vô cùng, bộ dáng anh ta nhìn chằm chằm vào cô phảng phất như khi ấy cô đang trần truồng vậy, ánh mắt đen thẳm sắc bén ấy khiến người ta cảm thấy rất đáng sợ.
Cười đến vô hại, cô vẫn không thích anh ta chút nào, may mắn mình không cần phải gặp lại anh ta thêm lần nào nữa, vĩnh viễn cũng không cần gặp lại.
[1'>bại hoại: Nguyên văn là sắc phôi(色胚), tức là những kẻ bại hoại, làm những việc không đàng hoàng, gần nghĩa với côn đồ, lưu manh.
Cảm ơn sự giúp đỡ của ss Elvie Yuen.
Momo: Há há, đọc xong chương này bạn thật sự muốn chết vì cười =))
Edit: Shiyu
Beta: Hamano Michiyo(Momo)
Lần thứ hai nhìn thấy Hạ Thấm Đồng rất ngoài ý muốn, là một chuyện ngoài ý muốn mà Thẩm Luật hoàn toàn không dự đoán được.
Anh ngồi ở một góc trong quán cà phê, mặc dù bị những hàng cây trang trí cao to che khuất đi bóng dáng nhưng lại có thể giúp anh thuận tiện quan sát được hết tình hình trong quán. Thẩm Luật rất vừa lòng với vị trí này, nhất là khi anh đang theo dõi người ta, vừa vặn có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của họ lại không khiến cho người khác hoài nghi mình.
Vẫn là nhận lời đi bắt gian, người yêu cầu nghi ngờ chồng của mình ở bên ngoài mèo mỡ, nhờ anh đi theo dõi, thu thập chứng cớ giúp, mà quả thực hai ngày nay, anh đi theo ông ta đã thu được không ít ảnh chụp.
Qua ngày hôm nay là anh có thể hoàn thành viên mãn nhiệm vụ của mình rồi, dù sao đối với một người phụ nữ đã có ý định ly hôn, chỉ cần có những tấm ảnh chụp này cũng đã đủ trình ra trước tòa, không cần nói nhiều lời đã có thể tanhg cuộc được rồi.
Có lẽ anh nên tính tới việc thông báo cho người ủy quyền tự mình tới bắt gian thì hơn, để vụ này có thể kết thúc tốt đẹp nhất có thể, chẳng qua lần này anh phải đứng ở một nơi an toàn mà xem diễn, điểm này là hết sức quan trọng.
Nghĩ đến đây, Thẩm Luật không tự chủ được vươn tay sờ sờ vết sẹo trên thái dương mình, một tháng qua, chẳng hiểu sao anh lại tự giác hình thành thói quen ấy, tuy rằng cô nàng trợ lý của anh có nói tay nghề Hạ Thấm Đồng rất tốt, nhưng vết sẹo do hai mươi mũi khâu này để lại cũng không hề nhỏ, may mà làn da của anh có màu đồng khỏe mạnh nên vết sẹo cũng không mấy rõ ràng.
Nhưng mà vết sẹo này lại làm cho anh có cảm giác, không phải ở trên mặt mà là ở trong lòng, mỗi lần vuốt lên vết thương, anh đều nhớ đến người con gái đã khiến tâm tư mình lay động đó.
Lúc ban đầu, thứ đánh động lòng anh chính là dung mạo của cô! Thật xinh đẹp, Thẩm Luật không phủ nhận mình thích thưởng thức phụ nữ, nhất là những người phụ nữ xinh đẹp giống như Hạ Thấm Đồng vậy, xem ra số người động tâm với cô hẳn là không ít.
Vẻ đẹp của cô giống như một bông tuyết, chói mắt mà không thể thiếu đi sự sắc sảo cần có.
Trong cuộc sống của Thẩm Luật luôn có một người mẹ yêu thương anh vô cùng, cho dù cha anh có nghiêm khắc đến đâu thì cũng thương yêu anh không hề kém mẹ.
Càng không cần kể đến từ lúc còn học mẫu giáo có bao nhiêu tiểu nữ sinh quỳ gối trước mị lực của anh, không nói quá lên chứ, từ bà cô quét rác đến đứa trẻ còn ngậm núm vú trong miệng đều thích anh vô cùng đấy.
Nhưng mà Hạ Thấm Đồng lại không thích anh!
Trực giác của Thẩm Luật cho tới bây giờ đều cực kì chính xác, ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua đã cho thấy mĩ nhân đó không hề t