Old school Swatch Watches
Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322663

Bình chọn: 9.00/10/266 lượt.



Nhưng mà không có cách nào khác, ai bảo da thịt của anh vẫn còn đang nằm trong tay cô chứ. Không thể không cúi đầu a.

Rốt cục, quá trình khâu vết thương cũng kết thúc, Hạ Thấm Đồng cấp tốc thu dọn xong dụng cụ, vội vã chạy lấy người. Mà Thẩm Luật vẫn còn đang ngồi đơ ra trên ghế dựa, toàn thân đầy mồ hôi! Không có gây tê đã trực tiếp bị khâu hai mươi mũi, hơn nữa thao tác còn thô lỗ, đau đớn như vậy người bình thường không thể nào mà tưởng tượng được.

Anh cảm giác răng nanh bị mình cắn chặt đã sắp rớt đến nơi, lý trí trong đầu vừa kéo lại một chút, Thẩm Luật cố gắng bảo trì sự tỉnh táo còn sót lại, không muốn tiếp tục ngất xỉu đầy mất mặt nữa.

“Ông chủ!” Một cái đầu xù lại thò vào dò xét lần nữa. “Ổn rồi chứ ạ? Thật đúng là nhanh ghê.” Cô cười nịnh nọt đến gần anh. “Anh thấy thế nào? Tay nghề của chị họ em rất tốt đúng không? Anh nhìn mà xem, đường khâu rất xinh xắn đấy nhé!”

“…..”

“Xong việc rồi thì chúng ta đi thôi, chị họ em không thích có người lạ ở trong nhà mình quá lâu đâu.” Cô vươn tay muốn đỡ ông chủ nhìn qua không còn chút sức lực nào của mình dậy.

Thẩm Luật lắc đầu, chậm rãi đứng lên, thể lực của anh xưa nay không tồi, cho dù phải chịu loại đau đớn thấu tim can này thì vẫn có thể chống đỡ được

“Chị của cô công tác ở bệnh viện nào?” Anh nhất định phải nhắc nhở chính mình, sau này vĩnh viễn không nên tới chỗ đó khám bệnh! Thật là, ngay cả loại bác sĩ như này cũng có, bệnh viện đó còn đáng tin cậy sao?

“Ủa, em chưa nói cho anh sao ?” Trịnh Lệ Trinh trợn tròn con mắt đầy ngạc nhiên lên.

“Nói cái gì ?” Anh nhấc chân lên, đi về phía cửa. “Cô ta thế nào mà ngay cả thuốc gây mê đều không có chứ?” Đã làm nghề giải phẫu thì đồ dùng này nọ đều cần phải chuẩn bị đầy đủ hết, làm sao có thể thiếu thứ quan trọng như thuốc gây mê a!

“Không cần đâu.” Trịnh Lệ Trinh đi theo sau lưng anh trả lời.

“Làm sao có thể không cần?” Làm ơn đi, đây là thứ quan trọng nhất đó, có người hiện đại nào bây giờ chịu mổ mà không cần thuốc gây mê đâu? Thật sự là nói đùa.

“Bởi vì những người bị khâu đều không cảm thấy đau cho nên đương nhiên không cần rồi.” Cô xua tay, vẻ mặt hết sức đúng tình hợp lý.

“Không biết đau?” Anh dừng phắt lại, cúi đầu nhìn cô, “Vì sao?”. Trên đời này vẫn còn loại người mổ không cần gây tê à? Bị mất cảm giác đau chắc?

“Bởi vì đều đã chết cả rồi thì làm sao có thể đau được chứ?”

Trước mắt Thẩm Luật bỗng tối sầm, trượt chân một cái, may mắn anh phản ứng đủ nhanh, kịp thời đưa tay chống vào bức tường phía sau mới có thể ổn định cơ thể. “Cô vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa xem?” Cái gì chết hết rồi? Cái gì không biết đau?

“A, thì ra anh không biết à, chị họ của em là người hóa trang cho thi thể trong nhà tang lễ đấy!”

“Cô vừa nói cái gì?” Từng chữ từng chữ được Thẩm Luật thốt ra qua từng kẽ răng, nghe hết sức hung bạo.

“Anh không nghe rõ sao?” Cô gật đầu, nghiêm túc giải thích lại. “Người hóa trang cho thi thể trong nhà tang lễ chính là những người chuyên môn giúp trang điểm cho những người đã chết…“

“Trịnh Lệ Trinh, tôi phải giết cô!”

o0o

Hạ Thấm Đồng rất hài lòng với công việc hiện tại của mình, nói thật không phải chứ cô đây là người rất nhiệt tình với nhiệm vụ, trong công việc mà nhiều người thấy là hết sức kinh khủng này, dùng cô mà nói thì chỉ có hai chữ đủ để hình dung, đó chính là: tôn trọng.

Đúng vậy, chân chính tôn trọng! Tôn trọng đối với người đã khuất, tôn trọng đối với công tác của mình.

Tuy rằng công việc này trên cơ bản là yêu cầu nhân viên phải đợi lệnh hai mươi tư giờ, hơn nữa ở trong mắt đa số người, nhiệm vụ ấy khiến cho họ cảm thấy rất khủng bố, cho dù tiền lương thật sự không ít nhưng những người chịu làm không có mấy ai, nhất là những cô gái trẻ tuổi thì càng thiếu.

“Thấm Đồng, bác đã nói với cháu rồi, anh chàng trẻ tuổi kia thực sự không tồi đâu, vừa mới từ nước ngoài trở về, nghe nói làm ở viện khoa học Tân Trúc, chính là cái công ty khoa học kỹ thuật cao cấp ấy! Người ta bộ dạng anh tuấn tiêu sái, tính tình cũng tốt, hai người nhất định có thể trò chuyện rất hợp với nhau, tin tưởng bác A Thủy đi, không sai chút nào đâu!” Lời vừa nói xong, lại nâng tay làm một động tác thành thục, lớp phấn trong hộp cứ thế rớt xuống bên dưới như làn tuyết trắng.

Hạ Thấm Đồng không nói gì, cúi đầu tiếp tục làm việc… Hôm nay người cần phục vụ là một cô gái trẻ nhảy từ tầng lầu ba mươi xuống, mới chỉ có hai mươi tuổi mà thôi, vẫn còn quá trẻ, chỉ bởi vì thất tình mà lựa chọn con đường không có lối thoát ấy, chết ngay tại chỗ.

Từ cái độ cao ấy nhảy xuống có lẽ cũng cần rất nhiều dũng khí. Nếu như đã có dũng khí đi tìm cái chết, vì sao lại không thể dành ra một chút để tiếp tục sinh tồn chứ?

Vẻ mặt vẫn còn đọng đầy máu tươi đã được cô nhẹ nhàng lau sạch, làn da đã sớm rách nát, bị hủy hoại không ra hình gì cũng được Hạ Thấm Đồng từng chút từng chút khâu lại, đánh thêm một lớp phấn, thoa chút son nước vào khiến dung nhan tái nhợt trở nên xinh đẹp hơn trước, gương mặt vặn vẹo cũng đã khôi phục lại được sự bình thản như đang ngủ say.

Cô đã từng học qua khóa huấn luyện chuyên nghiệp c