uê phòng.
Sau khi dùng mỹ nam kế hạ gục nhân viên tiếp tân của khách sạn, anh nhanh chóng có được tin tức mình cần. Thẩm Luật đứng trước cửa phòng 2715, đã 20 phút trôi qua rồi. 20 phút, có lẽ chuyện gì cần làm thì cũng đã làm xong! Dựa theo lẽ thường, lúc này anh nên sớm thông báo cho người ủy quyền tới đây bắt gian mới đúng, như vậy anh mới có thể thuận lợi hoàn thành công việc, thành công rút lui, thế nhưng chẳng hiểu vì sao anh lại cứ chần chờ không rút điện thoại ra.
Lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Thấm Đồng, anh thừa nhận mình có thiện cảm với cô, ban đầu chỉ là sự thưởng thức với vẻ ngoài xinh đẹp của cô, nhưng sau một hồi khâu khâu vá vá, cảm tình của anh đối với người con gái này liền trở thành vừa yêu vừa hận. Anh chưa từng gặp qua người phụ nữ nào độc ác như thế, xử lí miệng vết thương của người ta đến mức máu chảy đầm đìa mà một cái chớp mắt cũng không có. Về sau, khi biết rõ tính chất công việc của cô, anh càng kinh ngạc hơn, cô quả nhiên không phải một người phụ nữ tầm thường. Nhưng hôm nay, khi lần thứ hai nhìn thấy Hạ Thấm Đồng phong tình vạn chủng đi vào quán cà phê, anh đã động…không chỉ thân mình, mà còn động tâm!
Cô đứng ở đó, bỏ lại mùa hè nóng bức phía sau lưng, ánh mặt trời chói chang tỏa sáng trên cao nhưng đôi mắt cô vẫn trong xanh như nước hồ thu, giống như những dòng nước tan chảy từ những núi băng vạn năm lạnh giá vậy, chậm rãi chảy qua tim anh, từng chút từng chút khiến toàn bộ cơ thể co rút đến từng lỗ chân lông một.
Thế mà+, cô lại là loại phụ nữ như thế, chấp nhận làm tình nhân của người anh đang bí mật điều tra, phát hiện này khiến Thẩm Luật vô cùng giận dữ! Người con gái cao ngạo ấy đáng lý ra không có khả năng chịu nhận địa vị thiệt thòi như vậy, song cô lại làm. Trong nháy mắt, hai chữ “thưởng thức” trong lòng Thẩm Luật dần lụi tàn.
Sự thất vọng này khiến Thẩm Luật lần đầu tiên vi phạm đạo đức nghề nghiệp của mình, lấy ra một thanh sắt nhỏ, nhẹ nhàng chuyển động linh hoạt vài cái, cửa phòng liền “cạch” một tiếng, bật mở.
Ngàn tưởng vạn nghĩ, song anh không thể nào dự đoán được, cảnh tượng khi mình vừa mở cửa ra lại trở thành như vậy.
Hạ Thấm Đồng xinh đẹp như một toà núi băng, dùng một cú quật hoàn mỹ qua vai khiến Vương Trung Đạt anh tuấn cao lớn ngã lăn xuống đất, sau đó tiếp tục đánh đấm anh ta túi bụi, Thẩm Luật chỉ ngẩn người có mấy giây, Vương Trung Đạt đã bị đánh thành đầu heo rồi, vẻ mặt trông như bảng pha màu, ngay cả ngũ quan cũng không còn nhìn được rõ ràng nữa.
“Dừng, dừng tay, van cầu ngươi! A….” Vương Trung Đạt né tránh không kịp, nằm xụi lơ trên đất, bị đánh cho thê thảm vô cùng.
Nếu không ngăn lại, khả năng có tai nạn chết người, Thẩm Luật vội vàng đi qua, giữ chặt lấy giai nhân đang nổi giận trong lòng: “Hạ Thấm Đồng, dừng tay đi.”
“Cút ngay!” Cô đẩy anh ra, nhấc chân đá thêm một cú vào người Vương Trung Đạt khiến anh ta đau đớn rên lên.
“Đánh người bị thương hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm đấy.” Anh ôm chặt lấy cô, cúi đầu quát lên với Vương Trung Đạt. “Còn không mau đi?”
Vương Trung Đạt thật vất vả mới bò ra xa được, miễn cưỡng lảo đảo đứng lên, lung lay như sắp đổ chạy ra ngoài cửa, hận không thể lập tức rời khỏi nơi này, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không cam lòng, quay đầu lại nói: “Hạ Thấm Đồng, cô cứ chờ….chờ đấy, tôi nhất định sẽ kiện cô ra tòa!”
“Mày muốn chết?” Hạ Thấm Đồng giãy dụa, cựa quậy muốn tiến lên nhưng lại bị Thẩm Luật kiên trì giữ chặt.
“Vương Trung Đạt, nếu anh muốn kiện thì xin cứ tự nhiên, chẳng qua nếu anh không đi, chỉ sợ sẽ không xong đâu đấy.” Lời này quả nhiên rất có uy lực, người đàn ông kia nghe thế vội vàng chạy mất.
“Anh còn định ôm bao lâu nữa?” Hạ Thấm Đồng nhìn đôi tay anh đang nắm chặt lấy eo mình, lạnh lùng mở miệng.
Thẩm Luật không kịp thích ứng trong chốc lát. Một khắc trước vẫn còn giận dữ như lửa đốt, một khắc sau đã lại trở thành tòa núi băng vạn năm không tan, hai thái cực khác nhau hoàn toàn lại dung hợp được trên cơ thể cô hoàn mỹ đến vậy, rốt cuộc, cô gái này còn có bao nhiêu vẻ mặt và sự quyến rũ nữa đây?
Anh nở nụ cười, ánh mắt như phóng điện. “Cứ ôm mãi như vậy, được không?”
Thật là bị anh ta làm cho tức chết mà! Hạ Thấm Đồng trừng mắt, liếc anh một cái, vươn tay đẩy mạnh Thẩm Luật ra, mà anh cũng thuận theo buông lỏng tay mình. Cô cầm lấy túi xách đặt trên ghế sô pha, chuẩn bị bỏ của chạy lấy người.
“Hai người vì sao lại đánh nhau?” Trên thực tế, anh muốn hỏi vì sao cô lại đánh người mới đúng.
Cô kỳ quái liếc anh một cái, “Tôi còn chưa có hỏi anh, vì sao lại ở chỗ này đâu đấy?” Hạ Thấm Đồng đương nhiên hiểu rõ, nếu vừa rồi không phải anh lao tới giữ chặt cô, chỉ sợ cô thật sự đánh người bị thương thật, hậu quả của việc e là cô không sao thừa nhận được. Ở phương diện nào đó mà nói, cô đáng lý phải nói lời cảm ơn anh, chẳng qua anh đột ngột xuất hiện ở chỗ này không khỏi quá trùng hợp đi! Hơn nữa, trọng điểm là, anh vào bằng cách nào chứ?
“Vương Trung Đạt là chồng của người ủy thác tôi.”
Anh chỉ nói một câu, cô liền hiểu ngay ra vấn đề! Xem ra em họ oán giận không sai, người đàn ông này ch