Insane
Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322872

Bình chọn: 7.5.00/10/287 lượt.

ối với đồng nghiệp, cô đều không có cảm giác gì sâu sắc, ở phương diện tình cảm cô rất là chậm chập thậm chí có chỗ thiếu hụt !

Là anh làm cho cô cảm nhận được cảm tình không hề giống nhau, là anh từng chút từng chút dạy cô làm thế nào để thương người, mà cô, không phải là một học trò tốt, cô lĩnh ngộ quá chậm .

“Cô hiện tại đã biết?” Anh thấp giọng hỏi.

“Phải, em đã biết. Thẩm Luật, em yêu anh.” Đời này lần đầu tiên nói yêu, lại phát hiện giờ phút này ba chữ đó đối với cô có ý nghĩa như thế nào.

“Cô yêu tôi?” Anh nở nụ cười, không phải là nụ cười thật lòng, mà lại mang theo vài phần lạnh lẽo băng giá, vài phần lãnh đạm “Thì có quan hệ gì với tôi chứ?”

Lòng của cô như bị người ném vào trong địa ngục lạnh như băng, nháy mắt liền đông lại.

“Hạ Thấm Đồng, cô cho rằng chỉ cần cô nói yêu tôi, tôi sẽ giống như trước kia, quấn quýt bên cô giống như con chó nhỏ phủ phục dưới chân của cô, phải không?”

“Không có, em không có nghĩ như vậy.” Cho tới bây giờ cô chưa từng đem anh nghĩ đến hèn mọn như vậy.

“Nhưng cô đã làm như vậy.” Anh kéo cô gần lại, nắm chặt bờ vai cô, đôi mắt sắc bén, chăm chú nhìn vào trong ánh mắt cô. “Khi cô chưa nhận ra tình yêu thì có thể vô tình đẩy tôi đi, dùng phương thức nhục nhã nhất để tôi có thể hiểu ra mình buồn cười đến cỡ nào. Hiện tại cô lại nói cô đã hiểu rõ, liền chạy đến trước mặt nói yêu tôi, muốn tôi trở lại bên cạnh cô.” Anh dùng lực đẩy cô ra, cô đâm vào bức tường phía sau, cái gáy đập mạnh vào vách tường, làm cho cô đau đến nhíu mày.

Anh không hề có một chút thương hại, “Có điều, cô đã quên hỏi, tôi có còn cần đến tình cảm này của cô không? Cho dù cô yêu tôi thật thì sao? Hiện tại tôi đã không còn muốn tình yêu của cô! Lúc trước cho cô hoành hành, nhưng hiện tại ngay cả tư cách bước vào thế giới của tôi, cô cũng không có.”

Cái gáy của cô đau từng hồi làm cả người choáng váng, mắt hoa lên, nhưng lời anh nói càng làm cho tim cô đau hơn.

Hiện tại anh không thích cô, không yêu cô, có đúng hay không? Dùng sức như vậy để đẩy cô, ngay cả quan tâm cũng không có. Thực sự cô đã nhận ra quá muộn sao?

“Về sau cô không cần xuất hiện , đây là lần cuối cùng tôi cùng cô nói chuyện.” Anh kéo mạnh cửa lớn, đi ra ngoài.

“Rầm” một tiếng, cửa đóng lại, âm thanh kia vang lên làm cho đầu cô càng đau đớn hơn.

Anh nói không muốn tiếp tục nhìn thấy cô. Anh nói cô mất đi tư cách. Anh nói sẽ không yêu cô…… Anh thực sự không còn yêu cô sao?

Thẩm Luật, anh đừng đối xử với em như thế! Em chỉ là chậm chạp mà thôi, em chỉ không rõ tình yêu là cái gì mà thôi, anh muốn trừng phạt em thế nào cũng được, nhưng đừng thu hồi tình yêu của anh với em, có được hay không? Không có anh, em sẽ không sống nổi, thực sự không sống nổi.

Thân mình mềm yếu trượt xuống mặt đất, trước mắt là một mảnh tối đen! Cô hôn mê bất tỉnh.

Edit: Shiyu

Beta: Bạch Liên + Hamano Michiyo(Momo)

Trịnh Lệ Trinh nhìn chị gái của mình, lo lắng thở dài.

Chiều hôm đó, cô chạy về văn phòng lấy tư liệu cho xã trưởng, lại phát hiện chị họ té xỉu ở trong phòng, làm cô sợ tới mức gần chết, vội vàng nâng chị dậy rồi hốt hoảng lay gọi, chị họ mới từ từ tỉnh lại.

Cô nói muốn đưa chị họ đi bệnh viện, nhưng chị lại nói không cần lo đâu, rồi đẩy cô ra, tự mình đi về.

Ngày thứ hai, chị vẫn như cũ đúng giờ xuất hiện trong công ty bọn họ.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư, hết một tháng sau, cô nhìn thấy chị họ không có biểu hiện nào khác thường mới chậm rãi yên tâm được.

Nhưng mà chuyện ngày đó, mặc kệ cô tra hỏi thế nào, chị họ nhất định không nói bất cứ điều gì, mà cô đâu dám đi hỏi xã trưởng chứ.

Bây giờ chẳng biết vì sao, xã trưởng khiến cô có cảm giác rất sợ hãi, rõ ràng vẫn cười cười với cô như ngày xưa nhưng sao Trịnh Lệ Trinh lại thấy nụ cười này lạnh lùng như băng giá. Lần đầu tiên cô phát hiện thì ra ông chủ của mình cũng có được khí thế mạnh mẽ như vậy, chưa cần nói ra câu gì đã có thể khiến đối phương run rẩy kinh hoàng.

Sắc mặt ông chủ càng lúc càng khó coi, lúc đầu cô nghĩ là do chị họ của mình xuất hiện ở đây, ai biết được có một hôm chị ấy tới chậm hơn so với bình thường hai giờ, tính tình ông chủ lại càng trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.

Anh không chơi trò chơi, không xem tư liệu, không nói lời nào, chỉ đứng bên cửa sổ chẳng nói một lời, làm cô không dám bạo gan đi tới trêu chọc! Cô không biết bên cửa sổ có cái gì đẹp mắt cả, ngoại trừ đường xá ra thì chỉ có xe cộ mà thôi, phong cảnh bên ngoài cửa kính văn phòng của bọn họ đẹp đến thế sao? Bây giờ ông chủ thật đáng sợ, cô rất muốn từ chức nha, nhưng mà đáng buồn thay, cô thậm chí còn không dám mở miệng nữa.

Trịnh Lệ Trinh dè dặt cẩn trọng nhìn nhất cử nhất động của xã trưởng, phát hiện theo thời gian, sắc mặt ông chủ càng ngày càng khó coi, sau đó đột nhiên hai mắt ông chủ sáng rực lên một chút, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rồi đột ngột xoay người nói với cô: “Tôi đi ra ngoài một chuyến.”

Vừa mở cửa ra, anh liền nhìn thấy chị họ cô đang đứng ngoài cửa , xã trưởng làm như không thấy người ở đó, vẻ mặt lãnh đạm tiêu sái bước qua.

Rõ ràng vẻ mặt ông chủ lúc không thấy chị họ ở đây cò