ãn hồi lại mọi thứ, hơn nữa lúc này, cô không còn động lực để đi về phía trước nữa, vì nơi đó căn bản chẳng có lấy một tia hy vọng nào, cô thật sự, thật sự quá mệt rồi.
Vì sao phải tự làm cho bản thân đau khổ? Cho dù lúc trước cô đã làm sai, nhưng vì sao anh nhất định phải đối xử với cô như thế chứ?
Thẩm Luật, nếu anh còn làm vậy, em thực sự sẽ…
“A, kia không phải ông…” Trong miệng vẫn còn ngậm thìa cơm, Trịnh Lệ Trinh ngẩng đầu, chỉ vào cái tivi cách đó không xa, giật mình đến nỗi suýt chút nữa nuốt cả thìa vào bụng.
Hạ Thấm Đồng vốn không phải kẻ hay hiếu kỳ, nhưng khi nghe thấy lời của em họ, cô lập tức xoay người, nhanh chóng nhìn về phía tivi.
Trong các nhà hàng gia đình nho nhỏ, luôn để một cái tivi để khi ăn cơm, khách hàng có thể xem được, khi nghỉ ngơi, ông chủ cũng có thể giải buồn, đây là chuyện thật bình thường.
Hạ Thấm Đồng không phải người thích xem tivi, nhưng bởi vì hôm nay, người xuất hiện bên trong kia là người mà cô vô cùng quen thuộc, nên hai mắt Hạ Thấm Đồng không sao dời khỏi màn hình được.
Bây giờ là thời sự buổi trưa, cô phóng viên ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng, đứng trước ống kính lưu loát nói: “Hiện giờ chúng tôi đang đứng trước cửa tòa án Đài Bắc, nơi đây vừa mới xảy ra một vụ đả thương người vô cùng nghiêm trọng, theo như lời của cảnh sát, đó là những tàn dư còn sót lại của bang Thanh Viễn đã bị họ giải tán gần đây. Ba người này là vì đại ca Giang Nhất Sơn của mình vừa mới bị phán xử hai mươi năm tù vào một giờ trước nên mới trả thù luật sư của phía cảnh sát, Thẩm luật sư hiện đang bị trọng thương không hề nhẹ, cùng với những cảnh viên đi cùng.”
Màn hình tivi lại thay đổi, xuất hiện cảnh tượng một nhân viên cứu hộ đang nâng người bị thương lên xe cấp cứu.
“Trời ạ, sao tên nghe qua giống ông chủ thế chứ, không biết có phải anh ấy hay không nữa, chị họ, chị nói xem…” Trịnh Lệ Trinh nghiêng người định hỏi, lại phát hiện bên cạnh mình đã chẳng còn ai.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Tin tức của truyền thông luôn khoa trương, từ trước đến nay Thẩm Luật đều biết rõ, dù sao anh cũng thích nhất là xem một ít sự việc khoa trương lại giả tạo. Nhưng mà lần này nhân vật chính đổi thành anh….
“Chỉ trúng đạn vào cánh tay mà thôi, thế mà dám làm quá lên nói mình bị trọng thương sắp chết, mấy người này không đi làm biên kịch thì thật lãng phí sức tưởng tượng của mình.” Rõ ràng ngay cả xe cứu thương anh cũng không thèm ngồi, tự mình lái xe đến bệnh viện cơ mà.
Thẩm Luật vứt đống báo chí trong tay sang một bên, mở tivi ra, tất cả đều đang đưa tin về vụ đấu súng trước cửa tòa án.
Chuyện gì vậy chứ? Rõ ràng đây chỉ là một vụ án bình thường thôi, thế mà một tuần đã qua vẫn không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.
“Bởi vì những hành động đen tối kéo theo sau việc này sẽ vô cùng thuận lợi, dân chúng lại vô cùng chú ý, cậu cũng biết truyền thông chính là như vậy, mọi người cảm thấy hứng thú với cái gì, bọn họ liền truyền bá về cái đó.” Trình Dịch Dương cẩn thận gọt quả táo trong tay, đao pháp thuần thục, vỏ táo hồng hồng mang theo chút thịt từng chút rơi ra, từng vòng từng vòng đều đều.
“Báo viết thì báo viết, vì sao cứ nhắm vào em không tha chứ?” Thẩm Luật vừa tức giận vừa bất bình oán thán, thật là, cả cuộc đời anh chỉ muốn ẩn mình sống tự tại mà thôi, giờ mọi việc thành như vậy, người trong nhà cũng phát hiện ra chuyện mấy năm nay anh đều giúp Trình Dịch Dương xử lí các vụ kiện cáo rồi, thế là Thẩm Nhược Định lập tức mặt mày hớn hở tươi cười, lại bùng phát suy nghĩ muốn anh quay lại giới tư pháp.
Mà vài vụ kiện qua tay anh trước đây cũng bị phát hiện, chỉ trong một đêm, nhiệt độ mà năm đó anh phải vất vả lắm mới hạ thấp, hiện tại lại nổi lên! Anh hận nhất chính là phát sinh tình huống như vậy.
“Sớm biết như thế, lúc trước em không nên đáp ứng tiếp nhận vụ này mới đúng.” Đều tại dạo trước thiếu nợ Trình Dịch Dương một ân tình, thế nên mới không thể từ chối được vụ này, “Đáng ra nên nói để anh nhờ người khác đến thụ lý mới đúng.”
“Ngay cả Diệp Ngữ Nam còn không dám nắm chắc sẽ thành công mười phần, ngoại trừ cậu ra ai có thể đảm nhiệm được chứ?” Trình Dịch Dương đưa miếng táo qua.
Diệp Ngữ Nam vốn nổi tiếng là luật sư lớn, từ lúc xuất hiện đến giờ đã có được vô số công danh chiến tích lẫy lừng, nhưng riêng lần này, sau khi xem qua tư liệu, anh ta lại chỉ dám chắc thắng được năm phần.
Dù sao, Giang Nhất Sơn xuất ra mấy chục ngàn đôla, từ nước Mỹ mời tới đoàn luật sư Mộng Huyễn(1) trong truyền thuyết, mọi công kích đều bị khắc chế, trăm trận trăm thắng, ngay cả chết cũng có thể nói thành sống, một tổ chức quyền lực như vậy, hơn nữa bằng chứng mà cảnh sát nắm giữ, kỳ thực cũng không có sức thuyết phục mạnh mẽ, cho nên vụ kiện này vô cùng khó khăn.
(1) Đoàn luật sư nổi tiếng của Mỹ trong vụ kiện của O.J. Simpson. Mọi người chỉ cần lên google search “Phiên tòa thế kỷ xét xử O.J.Simpson” là ra ah. Ta ko tìm thấy tên gốc nên để nguyên tên Hán Việt. *BL: Bà tác giả quăng boom ghê quá*
Trình Dịch Dương cũng biết, vụ án lần này gây chú ý đến nhiều người, Giang Nhất Sơn lại càng khiến nhiều người