ào cũng có những lúc bá đạo không sao nói được chứ, bình thường mọi chuyện anh đều nghe theo cô, nhưng ở những tình huống như thế nào, căn bản cô không có quyền quyết định việc gì.
Hạ Thấm Đồng ngâm mình trong làn nước ấm áp, thoải mái đến mức muốn thở dài.
Không thể không thừa nhận, tuy rằng Thẩm Luật có điểm bá đạo, có điểm cường ngạnh, buộc cô nghe theo, nhưng anh đã làm đúng.
“Chán ghét!” Cô vùng vằng tạo ra những bong bóng xà phòng trên mặt nước xốp như tuyết trắng, không hề phát hiện giọng điệu của mình lúc này nghe qua có vài phần hờn dỗi.
“Thấm Đồng, tắm lâu đối với thân thể không tốt đâu.”
Nhìn xem, chưa gì đã gõ cửa rồi, không phải đã lộ rõ bản tính của anh hay sao?
Mặc dù không tình nguyện nhưng Hạ Thấm Đồng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, cầm lấy áo choàng tắm đã được anh để sẵn một bên, mặc vào rồi cô mới phát hiện nó hơi lớn, gấp lại vài lần vẫn quá khổ với thân mình, cô đành đem đai lưng cột vào thật chặt, lớp vải bông mềm mại khô ráo ma sát với da thịt mang đến một loại cảm giác thoải mái vô cùng.
Áo choàng tắm sạch sẽ, mang theo hơi thở của anh khiến cho lòng cô xôn xao không dứt…Cứ như vậy cùng anh về nhà, rốt cuộc là tốt hay không tốt đây?
Thật ra cô biết, anh nóng vội và lo lắng cho thân thể cô, sợ thời gian quá lâu sẽ khiến cô sinh bệnh, nhưng Hạ Thấm Đồng vẫn có chút bất mãn nho nhỏ, cho nên vừa vào nhà đã trực tiếp đi tới phòng tắm, một câu cũng không nói, cũng không có tâm tình đánh giá nội thất phòng anh, dù sao nó đại khái chỉ khoảng 30 mét vuông, liếc mắt một cái là thấy hết.
Đêm hôm khuya khoắt đi theo một người đàn ông thích mình về nhà anh ta, còn tắm rửa trong nhà anh ta nữa, loại chuyện này, cho tới bây giờ Hạ Thấm Đồng chưa từng nghĩ mình sẽ làm qua, nhưng chẳng biết vì sao, cô lại tin tưởng Thẩm Luật nhiều như thế, tin tưởng người đàn ông này không biết sẽ là tốt hay không tốt đây?
Mở cửa, cô nhìn thấy thân mình cao lớn của anh đang đứng bên cạnh cửa, vươn tay sờ trán cô thêm lần nữa, không phát hiện triệu chứng gì khác lạ, lúc này anh mới yên tâm. “Anh mua trà gừng, đã pha tốt rồi, em nhớ uống đấy.”
Cô bướng bỉnh nhướn mày.
“Anh không để ý việc tự mình bón thuốc cho em, một ngụm rồi một ngụm đâu!”Ánh mắt gian tà của anh nói cho cô biết, anh sẽ bón thuốc cho cô như thế nào.
Cảm giác được máu toàn thân đã dồn lên trên mặt, cô nhanh chóng cúi đầu, chạy đi. “Không cần phiền đến anh, mau đi tắm đi.” Chính anh chẳng phải vẫn đang mặc quần áo ướt chạy khắp nơi đấy à. Còn giúp cô mua trà gừng nữa, rõ ràng đầu tóc anh đều ướt hết, càng dễ cảm mạo hơn mới đúng. Cho dù anh là đàn ông con trai, thân thể tốt hơn người khác thì cũng không nên xem thường như vậy.
“Em quan tâm anh sao?” Anh cười, cúi đầu nhìn cô.
Cô nâng khuỷu tay, đẩy anh một cái, gọn gàng đưa anh vào phòng tắm, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại, dán mình lên cửa, nghe thấy tiếng cười ầm ĩ bên trong của anh, lòng cô kinh hoàng không thôi.
Chân có chút nhũn ra, tình huống bây giờ hình như có chỗ không đúng.
Cô chậm rãi đi qua, nhìn chén trà vẫn còn bốc hơi nóng, chất lỏng màu nâu thoang thoảng hơi gừng rất quen thuộc, hương vị thật thân thiết, cô hớp nhẹ một ngụm, cảm giác chất lỏng ấm áp ấy chảy qua yết hầu, từ từ thấm vào tận tâm.
Hai người ở chung như vậy có vẻ không phù hợp cho lắm, dù sao cô và anh cũng không thể trở thành người yêu được, nhưng mà cô dường như không thể cự tuyệt sự quan tâm và chăm sóc của anh, thậm chí còn hưởng thụ cảm giác được chiều chuộng này nữa…Loại cảm giác này không tốt một chút nào!
Nhưng mà hôm nay cô thực sự mệt mỏi quá, loại chuyện tình cảm này liệu có thể để cô thanh tỉnh một chút rồi suy xét được hay không? Đêm nay, hãy để cô ích kỷ một lần đi.
Nâng chén trà, Hạ Thấm Đồng đưa mắt nhìn một lượt khắp gian phòng.
Căn phòng được bày trí giống hệt như đúc tính cách của anh, phòng không phân chia từng khu mà nối liền toàn bộ, cả một không gian vừa sạch sẽ lại gọn gàng. Ở những chỗ rẽ có một cửa sổ lớn sát đất, rèm cửa rất nặng, từ lầu 32 nhìn xuống, cảnh đêm Đài Bắc đẹp như tranh, khắp nơi lấp lánh ánh đèn, mang một vẻ đẹp mông lung huyền bí dưới làn mưa bụi.
“Sao lại không sấy khô tóc?” Không biết anh đã tắm rửa sạch sẽ xong từ lúc nào, đi đến sau lưng cô, nhìn mái tóc ẩm ướt buông xõa kia rồi nhíu mày nói.
Cô nâng cốc trà lên, uống một ngụm nhỏ, cảm giác mệt mỏi bủn rủn vô cùng, lười biếng không muốn động đậy chút nào, thật hy vọng lúc này có một cái giường ở đây, như vậy cô sẽ trực tiếp nằm lên nó, thế thì sẽ thoải mái cỡ nào a~
Anh thấy cô không để ý đến mình, cũng không nghĩ ngợi gì, cô gái này một khi đã bướng bỉnh lên thì bộ dáng chính là kỳ quặc như thế.
Anh cầm máy sấy lên, chậm rãi hong khô tóc cho cô, tóc cô rất đẹp, vừa dày lại vừa mềm mại như tơ, những sợi tóc ẩm ướt chậm rãi khô lại trong tay anh. Thẩm Luật đặt máy sấy xuống, vươn tay khẽ ấn lên thái dương cô để giúp Hạ Thấm Đồng thư giãn.
Đôi mắt trong như nước của Hạ Thấm Đồng lúc này đã nửa khép nửa mở, cô cảm giác thân thể mình như đang bồng bềnh trên đại dương, ngâm mình trong làn nước ấ
