cô cũng an tâm trở lại.
Một lần, hai lần tiếp theo, nhiều khi cô có suy nghĩ, người đàn ông này có phải muốn nước ấm nấu ếch[1'> hay không, ban đầu bất tri bất giác không để ý, đến lúc phát hiện ra thì đã chẳng còn kịp nữa rồi…Cô đã quen với việc có anh kề bên làm bạn, mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười của anh, được anh đưa đi leo núi xuống biển, thưởng thức những món ăn ngon lành. Thói quen quả là một điều đáng sợ.
Nhưng người đàn ông như Thẩm Luật không phải người cô muốn! Đối với chuyện này, trong lòng cô vô cùng rõ ràng.
Nhưng cô còn có thể đòi hỏi được gì nữa? Anh nói, anh nguyện ý làm bạn của cô, chẳng sợ vĩnh viễn chỉ có thể làm bạn bè…. điều này khiến cô không sao cự tuyệt được.
Từ nhỏ đến lớn, cô gần như không có bạn bè, người duy nhất có thể chuyện trò chỉ có cô em họ Trịnh Lệ Trinh, nhưng cũng chỉ giới hạn trong vòng vài câu nói mà thôi. Anh vừa xuất hiện trong cuộc sống của cô đã nhanh chóng khiến giới tuyến giữa cô và mọi người hoàn toàn điên đảo, anh khiến cô vui vẻ, anh làm tất cả mọi việc đều vì cô, lại luôn luôn tuân thủ những giới hạn cần có giữa những người bạn, khiến sự phòng bị trong lòng cô ngày một lỏng dần.
Đối mặt anh, cô tươi cười nhiều hơn, cô có thể thực tự tại ở cùng với anh, nghe anh kể chuyện quá khứ của mình, nghe anh nói về gia đình, về người cha nghiêm khắc và bà mẹ hiền từ, cùng với bà chị già bốc đồng xấu tính nữa. Đôi khi, anh còn kể cả những câu chuyện thú vị từ trong sách vở cho cô nghe.
Sinh hoạt của Thẩm Luật cũng giống như con người anh, đa dạng và muôn màu, dần dần, cô bắt đầu cảm nhận được những góc khác nhau trong anh, một chàng trai yêu thích sự tự do, không thích sự bó buộc nặng nề, thích khoa trương ầm ĩ, tỏ vẻ đứng đắn giả tạo kiểu trẻ con, nhưng đôi lúc cũng nghiêm túc cực kì.
Mỗi khi nghĩ về anh, cô đều không tự giác nở nụ cười hạnh phúc, tuy rằng đó chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng nhưng anh đã khiến cho tâm tình của cô vui vẻ hơn rất nhiều. Cô thật sự thích người bạn này, thật sự rất thích.
Cô để cho anh nắm lấy tay mình từ trong đám đông, bởi vì anh cho cô một cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.Từ nhỏ đến lớn, cô đều phải một mình cố gắng, vất vả chống đỡ mọi chuyện, nhưng khi bị số tiền nợ khổng lồ ép buộc cho không sao thở được, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi như ai.
Nghĩ đến việc bản thân phải buông tha cho sự nghiệp học hành, nghĩ đến giấc mộng còn dang dở trước kia, cô chỉ muốn rơi nước mắt để an ủi lòng mình. Cô chỉ là một người bình thường, một cô gái cực kì bình thường, không phải là nhân vật nữ chính trong các cuốn tiểu thuyết, lúc nào cũng thanh lệ thoát tục, không nhiễm bụi trần, hoàn mỹ khí chất như thế! Cô cũng có khuyết điểm, có nhược điểm, cô cũng sẽ có những lúc muốn ích kỷ vì mình, cô không hề toàn diện!
Hạ Thấm Đồng biết rõ rằng anh thích cô, muốn cô trở thành bạn gái của mình, nhưng cô lại cố gắng tận lực đặt anh ở ranh giới bạn bè mà thôi… Nếu có thể ngắn ngủi, lừa gạt bản thân một chút như thế để được hưởng thụ cảm giác có một ai đó quan tâm, chia sẻ buồn đau với mình, cô cũng có thể làm bộ được.
Thật ra cô đã mệt mỏi rồi……Cảm giác được một bàn tay dày rộng ôm lấy, bảo vệ mình như một bảo vật trân quý nhất trên đời, không cần lo lắng bản thân sẽ tiếp tục tổn thương, cô tham luyến không sao buông ra nổi.
“A, mưa rồi!” Tiếng nói của người con gái kế bên gọi cô trở về từ những dòng suy nghĩ xa xôi, vừa ngẩng đầu, những hạt mưa mùa đông tinh tế giống như từng sợi tơ li ti đã rơi xuống triền miên không dứt trên vai áo, cơn mưa không ồ ạt trút xuống như mùa hạ, song lại tầm tã kéo dài. Cô ngước mắt nhìn anh.
“Xe đậu khá xa, em ở chỗ này chờ một lát, anh đi lấy xe lại đây, được không?” Quanh đây chẳng có chỗ đỗ xe nào, hơn nữa giờ lại là cuối tuần nên càng khó kiếm hơn, cho nên xe của anh đậu ở mấy dãy phố ngoài kia, trời bỗng nhiên đổ mưa như thế, nếu tiếp tục đi nữa chỉ sợ sẽ ướt đẫm mất thôi.
“Anh không mang ô, chạy đi như vậy sẽ bị ướt hết đấy.” Cô có chút lo lắng nhìn trời, mưa phùn như thế này là đáng sợ nhất, một khi đã bắt đầu liền vô cùng dai dẳng. Bình thường đoạn đường này có rất nhiều taxi đi qua, sao giờ này lại chẳng có chiếc này xuất hiện cơ chứ?!
“Em lo cho anh sao?” Anh bật cười, đôi mắt đen thâm thúy lóe ra ánh hào quang khiến lòng cô hoảng hốt, chỉ có thể bất an cắn cắn môi của mình.
Đột nhiên, anh nắm chặt tay cô, cười như một đứa trẻ đang thích thú với trò đùa dai của mình vậy. “Bằng không chúng ta cùng nhau chạy đi?”
“Đồ ngốc.” Ai lại đi chạy dưới cơn mưa Đài Bắc bao giờ? Chỉ có người đàn ông ấy mới có thể trẻ con như vậy, khiêu chiến với đất trời.
Anh buông tay cô ra, cởi bỏ chiếc áo măng tô trên người, lớp áo sơ mi đơn giản bên trong càng khiến gương mặt anh đẹp như tranh. Anh cầm áo giơ cao trên đỉnh đầu hai người, rồi không để cô kịp tiếp tục chần chờ, kéo cô lao vào cơn mưa bụi.
[1'>Nước ấm nấu ếch: là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc. Khi bỏ con ếch thẳng vào nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra. Nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà… chết từ từ.
Ngụ ý: con người sống tr