Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322972

Bình chọn: 9.5.00/10/297 lượt.

ong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn. Ngược lại, nếu đang ở “thiên đường” (điều kiện bình thường) mà bị ném xuống “địa ngục” (nước nóng), phản ứng sẽ rất mạnh, từ đó nhanh chóng đưa ra lựa chọn, không đến nỗi chết lúc nào không hay.

Edit: Shiyu

Beta:Hamano Michiyo(Momo)

Cuộc sống của Hạ Thấm Đồng, chưa từng điên cuồng đến như vậy.

Dưới cơn mưa đêm, đi theo một người đàn ông, che chiếc áo măng tô trên đầu rồi điên cuồng chạy dưới trời mưa Đài Bắc…Hai người giẫm qua một vũng rồi lại một vũng nước, bọt bước bắn lên ướt hết cả ống quần, mà người đàn ông kia ngẫu nhiên còn cố ‎ dùng sức giẫm để bọt nước bắn lên cao hơn, mỗi lần như thế, cô đều hoàn trả anh gấp bội!

Hai người vừa chạy vừa làm loạn, không hề nhìn đến những vẻ mặt kì quái của người đi đường. Xem nhẹ sự bất an trong nội tâm với loại hành vi ngốc nghếch này, cô nở nụ cười thoải mái vô cùng, chưa bao giờ thoải mái đến như vậy.

Người đi đường vội vàng, xe cộ như nước chảy vụt qua, bọn họ giống như hai đứa trẻ nghịch ngợm vui đùa, cười đến hồn nhiên và xán lạn, dường như cơn mưa mang theo giá lạnh của mùa đông không thể đóng băng sự nhiệt tình vui vẻ của mỗi người vậy.

Đôi lúc, cô bị anh kéo đầu vào trong ngực, mặc cho bên ngoài có ồn ào đến bao nhiêu, cô vẫn có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của Thẩm Luật, lồng ngực anh ấm áp và thoải mái…Người đàn ông ấy đã cho cô cảm giác an toàn trước nay chưa từng xuất hiện.

Khoé miệng của cô cong lên kì lạ.

Mãi cho đến lúc ngồi vào trong xe, hai người bọn họ đều ướt đẫm từ trên xuống dưới, trừ bỏ đầu cô. Mặc dù vừa đi vừa đùa giỡn, huyên náo như điên, nhưng anh vẫn giữ cho chiếc áo măng tô phủ lên tóc cô, còn anh thì chẳng chỗ nào khô ráo hết.

Mái tóc đen bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, những sợi tóc dính lên vầng trán đầy đặn của anh, cùng với ánh mắt nóng bỏng chân thành khiến lúc này anh đẹp như một tên ác ma anh tuấn, khiến người ta động lòng.

Cô chỉ có thể kinh ngạc nhìn anh, vẻ ngoài của anh bình thường đã khá là đẹp rồi, giờ dưới tình huống toàn thân ướt đẫm như thế, mị lực nam tính trực tiếp bộc phát hết sức rõ ràng, lớp áo sơ mi ướt đẫm dính chặt trên lồng ngực cường tráng, nhìn thu hút vô cùng.

Trong xe hình như quá nóng thì phải! Cô phải tốn rất nhiều sức mới có thể thoát khỏi ánh mắt nóng cháy của anh, lại phát hiện anh mở máy sưởi trong xe, thảo nào cô có cảm giác nóng bức như vậy.

“Máy sưởi nóng quá!” Cô nhàn nhạt nói.

Lại bị cô đẩy ra… Thẩm Luật thở dài trong lòng, cô gái nhỏ này thật sự là thiên hạ đệ nhất trốn tránh, anh đã cố gắng phóng điện đến thế rồi mà…

“Toàn thân em ướt sũng như thế, nếu không mở lớn một chút, em sẽ cảm mạo.” Ánh mắt của anh không tự giác được nhìn ngắm thân hình lung linh yểu điệu ẩn hiệu qua lớp áo…hình như anh đã điều chỉnh nhiệt độ quá cao thì phải.

Cô chú ý tới tầm mắt của anh, cũng cảm giác được trong cơ thể đột nhiên nóng rực, Hạ Thấm Đồng khẽ nghiêng người, muốn né tránh ánh mắt nóng rực của anh, lại đột nhiên hắt xì một cái, nháy mắt đánh vỡ không gian và hơi thở đầy ái muội lúc này.

“Bị cảm thật rồi.” Anh nhìn gò má nhàn nhạt đỏ ửng của cô, đương nhiên, cũng có thể thấy được hai quầng mắt thâm tím kia nữa.

Cô thật là quá mệt mỏi! Công việc kia tuy rằng thu nhập khá cao nhưng lại khá vất vả, tùy lúc đều phải sẵn sàng nhận nhiệm vụ, lúc thì giữa khuya, lúc thì sáng sớm.

Cô vốn định tính sẽ ngủ bù vào hai ngày nghỉ, nhưng mà buổi tối lại bị anh lôi đi xem phim, cô biết anh muốn mình được thả lỏng một chút nên không đành lòng cự tuyệt ‎ tốt của Thẩm Luật.

Chẳng qua làm việc quá mức vất vả, quá mức mệt nhọc sẽ khiến sức đề kháng của thân thể cô yếu dần, chỉ dính mưa một chút mà thôi đã cảm thấy có chút đau đầu rồi.

Sắc mặt của anh bỗng chốc nghiêm trọng lên, giận mình quá ham chơi mà hại cô không được thoải mái, anh vươn tay sờ lên trán cô, may mà không có phát sốt.

Anh hơi yên tâm, khởi động máy, xe nhanh chóng lao đi trên đường.

Mắt cô nửa nhắm nửa mở, buồn ngủ vô cùng, tầm mười phút sau, anh liền vỗ nhẹ hai má đánh thức cô: “Xuống xe đi.”

Cô ngước mắt nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, khẽ cau mày, “Đây là chỗ nào?” Đây không phải nhà cô.

“Đây là nhà của anh.” Trong nội thành anh có một căn hộ cách rạp chiếu phim khá gần.

Cô trợn mắt trừng anh, không thể tin được anh lại có thể chạy xe đến nơi này, anh muốn gì chứ?

“Em không thoải mái, bây giờ cần phải tắm nước nóng thật nhanh rồi ngủ một giấc thật ngon mới được.” Nhà của cô ở xa như vậy, ít nhất phải chạy xe một tiếng đồng hồ. Nhưng mà quần áo của cô lúc này ướt đẫm như thế, thân thể sao chịu lâu được! Nghĩ một chút, cũng chỉ có nhà anh là tiện nhất, tuy rằng cũng không xa hoa nhưng vẫn có được một chiếc giường mềm mại có thể thỏa mãn nhu cầu của cô.

“Tôi muốn về nhà.” Cô mất hứng, ngữ khí lạnh như băng.

“Em muốn anh ôm em xuống xe hay muốn tự mình đi?” Anh tới gần cô, vẻ mặt nguy hiểm.

Cô biết anh không hề nói đùa. Sao cô lại có thể quên, Thẩm Luật ôn nhu săn sóc đối với mình thế n


Duck hunt