ng khiến người ta sợ hãi
“ Cậu đi bên cạnh tôi lâu như vậy, cậu cảm thấy hắn sẽ có cơ hội đó sao?”
“ Bẩm cậu chủ, không có”
Một Sneidier nho nhỏ, đừng bảo là đến gần cậu chủ, anh ta chỉ cần xuất hiện trong địa bàn của cậu chủ phạm vi 5 cây số, sớm đã bị anh em giải quyết rồi. Điều hắn lo lắng không phải chuyện này, mà là hắn sợ sau khi hắn thoát khỏi sẽ có ngày phản công trở lại. Lương Úy Lâm làm việc luôn luôn gọn gàng nhanh nhẹn, cách làm duy nhất đối với kẻ địch chính là nhổ cỏ tận gốc, để cho bọn họ vĩnh viễn không thể trở mình. Nhưng hôm nay, vậy mà cậu chủ không hạ lệnh tiếp tục đuổi giết. Dù cho đối thủ có luyện thêm 100 năm nữa cũng không phải là đối thủ của cậu chủ bọn họ
“Chưa?” Khóe miệng cong lên : “ Cậu cũng biết là không có, vậy sao còn hỏi?” Ném cái khăn sang một bên, thu súng lục vào bên hông, tốc độ nhanh đến mức khiến cho người ta không nhìn thấy rõ, xoay người đi về phía bên ngoài
A Cánh nhìn chiếc khăn bị vứt bỏ, chưa điều chỉnh bước chân để đuổi theo cậu chủ., khuôn mặt từ xanh đến đen, tâm trạng phức tạp. Còn có một chuyện, anh không biết nên nói với cậu chủ như thế nào
Một bên là anh kính trọng Lương Úy Lâm, một bên anh biết ơn tri ngộ của ông chủ. Hai cha con này đều là người mà anh đã thề trung thành suốt đời, anh chưa bao giờ do dự. Bởi vì đây là lần đầu tiên, mệnh lệnh của ông chủ vô cùng đáng sợ
“A Cánh”
Ở cửa phòng súng. Rốt cuộc Lương Úy Lâm cũng dừng bước. A Cánh này, bình thường là người trung thành không ăn ở 2 lòng, nhưng hôm nay hắn tựa hồ có chuyện cất giấu trong lòng không dám nói, anh chỉ có thể trực tiếp mở lời
“Cậu chủ, ông chủ điện thoại gọi đến nói trong vòng 2 ngày cậu phải cho phu nhân câu trả lời thỏa đáng về chuyện của tiểu thư” Đây dĩ nhiên không phải là nguyên văn lời thoại của Lương Ngạo Vũ, A Cánh chần chừ một hồi, mới miễn cưỡng nói ra ý tứ trong lời của Lương Ngạo Vũ
Nhưng lời này lại thành công khiến cho Lương Úy Lâm chần chờ một chút, cũng chỉ là một chút mà thôi : “A Cánh, bảo cô ấy đến phòng sách gặp tôi” Sau khi nói xong câu đó, Lương Úy Lâm bước nhanh rời đi
"Vâng"
Nhược Tuyết chưa từng bao giờ nghĩ qua, cô thậm chí có cơ hội tạm thời rời khỏi nhà tù khiến cho cô hít thở không thông đó
Hôm nay, sáng sớm dì Lâm đi lên nói cho cô biết, nói cô có thể ra ngoài một chuyến, nhưng đến giữa trưa phải trở lại đại trạch
Nhược Tuyết không hỏi vì sao người đàn ông ấy lại trở nên tốt bụng để cho cô có cơ hội hít thở. Nhà, nhất định không thể về được, thật ra, thì cô cũng không có bao nhiêu mong muốn đi ra ngoài, trời đất bao la, dường như cô không có chỗ để đi, cũng không có đường để đi
Hơn nữa, còn có hai vệ sĩ đi theo bên người, cho dù cô có muốn làm gì cũng không được. Bất quá cô vẫn thay quần áo, dự định ra bên ngoài hóng mát một chút
Ngày đó, sau khi bất tỉnh ở thư phòng, cô tỉnh lại lần nữa, sắc trời cũng đã dần rối, dì Lâm chuẩn bị bữa tối mang lên cho cô
Mà sau ngày hôm đó, người đàn ông đó thế nhưng biến mất trước mặt cô. Thật tốt, anh ta không có ở đây, hy vọng lần này anh ta ở ngoài lâu một chút. Tốt nhất vĩnh viễn đừng trở về. Cô cũng có thể cảm thấy nhẹ nhõm được một lúc. Không ở cùng Lương Úy Lâm một ngày, cô mới có thể miễn cưỡng bản thân bình tĩnh một chút
“Tôi có thể đi toilet hay không?”
Hai vệ sĩ kia lái xe đến trước cửa một siêu thị cách xa nội thành thì dừng lại, mặt không đổi sắc mời cô xuống xe, nói cô có thể ở trong đó nửa giờ, sau đó vẫn đi theo phía sau cô, không nói lời nào
Thì ra để cô ra ngoài là muốn cô tới đây mua đồ sao?. Tâm tư của anh ta tại sao lại có thể tinh tế như vậy?. Cho dù có, cũng sẽ không đối xử với nàng như thế, không phải sao?. Anh hận cô đến mức ước gì có thề xé xác cô ra
“Tiểu thư….”
Bộ dáng của vệ sĩ dường như có chút khó khăn, toilet nữ không phải chỗ bọn họ có thể tới, ngộ nhỡ cô ấy xảy ra chuyện gì, bọn họ có 10 cái đầu cũng không đủ bồi thường a!. Mặc dù cậu chủ chưa bao giờ hỏi thăm đến cô ấy, nhưng dù sao cô ấy cũng là phụ nữ của cậu chủ a!
“Tôi sẽ rửa tay, sẽ không làm trễ thời gian, được không?” Nhược Tuyết không biết lấy dũng khí ở đâu lại dám nói chuyện với họ, mặc dù trên người họ có cỗ khí lạnh lẽo, nhưng nếu như so với Lương Úy Lâm, căn bản không tính là gì. Thường thấy dáng vẻ âm trầm đáng sợ của Lương Úy Lâm, hai người vệ sĩ này ôn hòa hơn nhiều
Không biết hai vị vệ sĩ kia nếu biết ở trong lòng Nhược Tuyết nghĩ bọn họ ôn hòa sẽ nghĩ sao nữa?
“Tiểu thư, mời ở trong đó 2 phút, sau đó ra ngoài” Khẩn cầu tha thiết như vậy, ánh mắt bi thương như vậy, khiến cho hai vệ sĩ rốt cuộc cũng động lòng
Không phải chỉ là một cô gái nhỏ mới 10 mấy tuổi hay sao, dù thế nào cũng trốn không thoát đâu Edit: Lăng Lăng
Trong phòng rửa tay, Nhược Tuyết cũng không quên lời dặn dò của 2 vệ sĩ, vội vàng rửa tay và chỉnh sửa lại mái tóc dài có chút rối, trong gương trong suốt, thiếu nữ 18 tuổi thanh thuần động lòng người đã không còn nữa, còn lại chỉ là sắc mặt tái nhợt, cặp mắt vô hồn, ưu sầu nhàn nhạt giữa hàng lông mày làm cách nào cũng không xóa được, điểm duy nhất bình thường chỉ có cánh môi