Old school Swatch Watches
Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326802

Bình chọn: 9.5.00/10/680 lượt.

sự việc xảy ra ngày hôm nay, trầm tư không nói câu nào. Đi được một đoạn, cô chợt cảm thấy có gì đó kỳ quặc, sao bọn Nhị Hỷ cũng không nói gì là sao?

Nhìn về phía đám bạn, thì ra họ cũng đang im lặng với một vẻ mặt rất

khó hiểu. Vi Vi đột nhiên cảnh giác hẳn, như thế thì không ổn rồi, đè

nén quá lâu thể nào cũng bạo phát càng kịch liệt hơn, cô vẫn nên chủ

động bị thẩm vấn còn hơn.

Vi Vi ho một tiếng rồi nói: “Các cậu có gì cần hỏi thì cứ tự nhiên đi.”

Lúc nói thì chậm nhưng kỳ thực diễn biến cực nhanh, lời vừa phát ra,

Nhị Hỷ lập tức bổ đến lắc lắc cô: “Cậu dám yêu đương với Tiêu Nại lâu

thế mà giấu giếm bọn tớ hả!”

Giọng nói của Vi Vi bị cô bạn lắc đến rời rạc: “… Oan quá… chuyện này… tớ cũng mới biết đây thôi…”

Nhị Hỷ gầm lên: “Cậu cho bọn tớ là đồ đần thối à! Xem cảnh hai người

hôm nay, không lén lút tư tình với nhau hơn nửa năm rồi thì ai mà tin

nổi.”

Vi Vi khổ sở, nửa năm? Nửa tiếng thì có! Vất vả chống cự thoát ra khỏi tay của bạn mình, Vi Vi nói liền một hơi.

“Tớ yêu cầu có mười phút để kể tự do mà không bị ngắt lời!”

Nhị Hỷ và Ty Ty, Hiểu Linh nhìn nhau một cái, phất phất tay ra vẻ khai ân: “Lại còn không nhanh chóng kể cho rõ!”

Hiểu Linh nói: “Hai người đến giai đoạn nào rồi hả, Kiss chưa, lần đầu Kiss là lúc nào?”

“…”

Vi Vi phớt lờ, tằng hắng rồi nói: “Chuyện là như thế này, một ngày

nào đó của mấy tháng trước, bầu trời quang đãng, tuyệt không có mây,

trăng sáng sao mờ, tớ đi nhà vệ sinh một chút…”

Ba người chen nhau gào lên tức giận: “Nói vào vấn đề chính!”

Thì phần chính là sau khi cô bước ra khỏi nhà vệ sinh mà, đúng là

chẳng có kiên nhẫn gì cả, cô vẫn phải nói nhảm một chút để sắp xếp lại

tư tưởng đã, thực ra vẫn còn đang quay cuồng đây này…

Haizzz, phải nói thế nào để bọn họ chuyển từ giận dữ sang thông cảm đây?

Vi Vi bắt đầu nhớ lại tất cả mọi chuyện một cách từ từ ing, cô là

điển hình của sinh viên khoa tự nhiên, văn vẻ rất bình thường, dưới sự

kể lể của cô, câu chuyện của cô và Tiêu Nại trở thành một bộ phim đại

chúng khi quen nhau, kết hôn trong game, sau đó mới gặp nhau ở ngoài

đời. Có một số chi tiết cô không nói, cũng chẳng phải muốn giấu giếm gì

cả, chỉ là những chỗ cô vẫn chưa hiểu rõ thì không tiện nói ra thôi,

chẳng hạn như Tiêu Nại làm sao biết được cô ngoài đời. Và những lời Tiêu Nại đã nói với cô… xấu hổ lắm, không nói đâu >o<

Nhưng với câu chuyện đã bị cắt gọt bớt này cũng đủ khiến bọn Nhị Hỷ thỏa mãn rồi.

Truy vấn một hồi sau, Nhị Hỷ bảo: “… Cho nên hai người mới gặp nhau có hai tiếng đồng hồ?”

Vi Vi trịnh trọng gật đầu, đã biết cô oan uổng thế nào chưa!

Ty Ty: “Cho nên, cậu mới gặp mặt Tiêu Nại mà đã bị người ta cưa đổ rồi?”

Vi Vi im bặt ngó lơ, cô mong muốn mình sẽ trả lời là không, nhưng sự thật vẫn là sự thật, không chấp nhận xảo quyệt bao biện.

“… Hình như là vậy.” Nhìn thấy nét khinh thị trên mặt đám bạn cùng

phòng, Vi Vi yếu ớt trả lời, “Nếu như còn có lần sau, tớ nhất định sẽ cố gắng kéo dài đến hôm sau…”

Ty Ty thương hại nhìn cô: “Cậu yên chí đi, chẳng có lần sau đâu!”

“Tớ đã bảo cậu yêu ảo mà.” Hiểu Linh đắc chí với sự tinh ý của mình, “Nhưng ai mà ngờ đối tượng lại là Tiêu Nại…”

Giờ đây nghĩ lại đúng là vẫn không thể chấp nhận nổi.

Ty Ty sực nhớ ra: “Đúng rồi, Vi Vi cậu nói gì mà video clip ấy, chưa cho bọn tớ xem nhé!”

“Về rồi cho các cậu xem.” Vi Vi thuận miệng đáp ứng, chợt giật mình

nhớ ra điều gì đó, bước chân khựng lại rồi đờ ra, video clip… clip…

Cô đã quên sạch sẽ chuyện video clip rồi!

Vi Vi choáng!

Bên này, Vi Vi đã hoàn toàn sụp đổ với trí nhớ của mình, bên kia, Nhị Hỷ tổng kết bằng giọng điệu rất ư ngưỡng mộ: “Tiêu Đại Thần quả là lợi

hại quá, theo đuổi người ta cũng chớp nhoáng như trong truyền thuyết!”

CHƯƠNG 26: ĐỀU LÀ NGƯỜI MÌNH CẢ!

Cô biết ngay mà, ân cần chỉ như thoáng phù vân…

Đêm khuya, Vi Vi trằn trọc xoay qua lật lại trên chiếc giường nhỏ của mình.

Bạn cùng phòng bàn tán xong đã ngủ say cả, chỉ có cô vẫn không thể

chợp mắt. Nhưng mà, có lẽ ngủ không được mới là chuyện bình thường, sau

khi đã trải qua một ngày như hôm nay.

Lại trở người, vẫn không ngủ nổi, Vi Vi cương quyết lật chăn ra ngồi

dậy, cằm tựa trên đầu gối, thở dài. Thực ra tâm trạng cô không hề buồn

khổ cũng chẳng hề ủ rũ, nhưng tình trạng phức tạp bây giờ thì chỉ có thể thở dài để diễn đạt mà thôi.

Dường như thở ra một hơi, thì cái thứ đang khuấy động tâm tư kia đã nhỏ đi một ít.

Tiêu Nại à.

Trong đầu lại hiện lên dáng vẻ của người ấy, lúc tĩnh lúc động, khi

nói khi cười, thế là thứ vừa nãy được thở ra đã lại quay về, tràn ngập

tâm trí cô.

Ôm chăn ngồi một lúc lâu, cuối cùng Vi Vi cũng đã ru ngủ mình được

một chút, nằm xuống chợp mắt, lúc chuẩn bị đi vào giấc mộng thì loáng

thoáng nghe thấy giường kế bên có động tĩnh gì đó, về sau ngủ say nên

không biết là gì. Cho đến khi tờ mờ sáng, đột nhiên cô bị ai đó lay cho

tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy Nhị Hỷ đang đứng bên giường cô, vẻ mặt yếu

ớt nói, “Vi Vi, tớ bị tiêu chảy ba lần rồi, sắp toi rồi.”

Vi Vi giật mình hoảng hốt, lập tức tỉnh hẳn. Vội vã nhảy xuống giường t