n hối hận, lựa chọn
của cô tôi tôn trọng, cũng xin cô tôn trọng cảm nhận của tôi.”
Đêm đó, Hà Tô
Diệp lần đầu tiên uống say mèm, Trương Nghi Lăng chỉ trầm mặc lại trầm mặc, cô
liền ẩn ẩn cảm thấy, Trương Nghi Lăng đi nước ngoài chuyện này nhất định không
đơn giản, nhưng là rốt cục như thế nào, cô có lẽ vĩnh viễn không thể biết được.
Trương Nghi Lăng
đi rồi, Hà Tô Diệp mất tích một thời gian dài, ngay cả Lí Giới cùng tìm không
thấy anh.Thế rồi, bỗng nhiên có một ngày, cô thấy trên lưng Hà Tô Diệp là ba lô
leo núi từ xe buýt đi xuống, tiều tụy gầy yếu rất nhiều, hỏi anh, anh nói chính
mình đi vùng núi chữa bệnh từ thiện ba tháng, anh tươi cười có chút gượng ép,
cô khó chịu, cô đau lòng, vì thế đối với Hà Tô Diệp tốt gấp bội, cô không dám
vọng tượng thay thế được địa vị của Trương Nghi Lăng, cô chỉ muốn làm cho anh
tốt một chút,thế là đủ rồi.
Thẳng đến có một
ngày, Hà Tô Diệp nói với cô: “Khả Hâm à, tìm một người có thể đối tốt với em,
anh… không đáng!”
Cô mới hiểu
được, trong lòng cô suy nghĩ vốn cho rằng mình che giấu rất tốt, nhưng Hà Tô
Diệp cái gì cũng đều biết, anh vẫn bằng cách khéo léo nhất cự tuyệt chính mình,
tăng ca, luận văn, có việc, cô thế nhưng lại nghĩ anh thật sự bận rộn như vậy.
Cô cuối cùng
cũng nghĩ thông suốt, Hà Tô Diệp là người có nguyên tắc nhất, yêu đó là yêu,
chỉ cần yêu một người kia là đủ rồi, không yêu đó là không yêu, cũng sẽ không
tham lam ấm áp nhất thời, chỉ là, bản thân vĩnh viễn làm không được người kia
của anh.
———
Nhà của Hà Tô
Diệp có rất nhiều dược liệu, đều là tiêu bản trong trường học làm thành,Trương
Nghi Lăng chỉ thích duy nhất những dược liệu tên có chữ “Hương “ở cuối: đinh
hương, hoắc hương, cây mộc hương, hoài hương, trầm hương, thanh mộc hương, an
tức hương, xạ hương, huân lục hương, mà chính mình từ tranh ảnh học được, rất
nhiều dược liệu đều kể không ra hết, duy chỉ mấy vị thuốc đông y này, cô đã
nghiên cứu cẩn thận qua.
Bản thân thèm
ăn, cho nên thích nhất hoài hương, còn gọi là hồi hương, đại hồi hương là đại
hồi, luộc cá nướng thịt không thể thiếu, tiểu hồi hương có thể sào ăn; cùng
canh giới gói bánh bao, gói sủi cảo; đều có thể cùng đinh hương, đậu ván làm
món thịt bò tinh hoa.
Chỉ là người âm
hư hỏa vượng* không nên ăn nhiều.
(*âm hư hỏa
vượng: là một triệu chứng theo đông y, biểu hiện thường là: hoa mắt, chóng mặt,
ù tai, miệng khô, đắng, ít ngủ, mạch huyền sác (mạch nhanh, cứng) và hay cáu
gắt.. hay gặp ở phụ nữ trẻ).
Cô cầm lấy một
gói tiểu hồi hương nhìn đến thất thần, Hà Tô Diệp đi tới, hướng cô giải thích:
“Tiểu hồi hương vị cay, ngọt, có tác dụng lí khí kiện vị*, tán hàn giảm đau là
quan trọng nhất, còn có thể giống canh giới, làm sủi cảo ăn.”
(*lí khí kiện
vị: dùng thuốc lưu thông khí huyết, tăng sức khỏe cho dạ dày).
Phương Khả Hâm
gật gật đầu: “Em thích nhất ăn cái này, đại hồi hương cũng rất thơm sư huynh
làm món thịt bò tinh hoa là tuyệt vời nhất.”
Hà Tô Diệp có
chút ngượng ngùng: “ Anh làm thực bình thường, nhưng một ít đại hồi này rất hại
thân thể, dễ dàng phát hỏa, hãy cứ ăn ít đi thì hơn.”
Cô tươi cười, có
chút giảo hoạt: “ Hình như lẩu dê hôm nay rất phát hỏa a!”
Hà Tô Diệp chỉ
chỉ phòng khách: “ Anh có ý làm một ít chè đậu xanh quy linh cao, mau ăn đi,
đừng bị Lí Giới tên quỷ tham ăn kia cướp sạch!”.
Tuy rằng chỉ là
chè đậu xanh bình thường cùng quy linh cao, nhưng ăn vào rất ngon miệng sảng
khoái, thật thích hợp dùng ăn sau những món mặn đầy dầu mỡ.
Lí Giới chỉ lo
chiến cho hết, ngược lại Phương Khả Hâm lại hỏi: “Hà Tô Diệp, quy linh cao này
làm như thế nào? Ở nhà có thể làm sao?”
“Có chút phức tạp
đấy, ở nhà có thể mua bột quy linh cao để làm, nhưng quy linh cao chân chính là
mai rùa, thổ phục linh, thương thuật, sâm đắng, cây trinh nữ, cây kinh giới
tuệ,sinh địa, kê cốt thảo… hơn hai mươi loại dược liệu đông y làm thành, tư âm
bổ thận, chống khô và bảo vệ da, tiêu trừ các vết thương bầm tím, điều chỉnh
tạng phủ, thanh nóng giải độc.”
Lí Giới xem mồm:
“Anh à, sau khi chị Nghi Lăng đi rồi không thấy anh làm qua.”
Phương Khả Hâm
trừng hắn: “Từ từ ăn đồ của cậu cho tốt đi, đừng hết chuyện rồi lại lôi chuyện
khác!”
Ngược lại Hà Tô
Diệp cười rộ lên: “ Hình như thật lâu rồi không làm. Tính ra hơn một năm Trương
Nghi Lăng đi rồi nhỉ?”
Phương Khả Hâm
kinh ngạc, hai năm nay cô đây là lần đầu nghe thấy Hà Tô Diệp nói đến Trương
Nghi Lăng.Cô vẫn cho rằng đây là cấm kỵ của anh, vết thương chôn ở đáy lòng chỗ
sâu nhất, sẽ không dễ dàng chỉ ra cho mọi người,không nghĩ tới anh hiện tại tùy
ý như thế, giống như việc thảo luận về thời tiết vậy.
Sau một lúc lâu
Phương Khả Hâm mới phản ứng lại: “Hà Tô Diệp, anh hiện tại đối với sư tỷ cô
ấy…”
“Mọi việc đều đã
qua gần hai năm rồi.” Hà Tô Diệp cười nói: “ Tội gì bản thân dày vò triền miên,
đây là lựa chọn của cô ấy, anh phải tôn trọng, huống hồ cô ấy ra đi kiên quyết
như vậy, anh chính là có lưu luyến lại cũng giữ không nổi, cho nên, tất cả đều
để trôi qua đi.”
Trong mắt Hà Tô
Diệp đó là sự thản nhiên thuần túy, k