“ Cháu sẽ cố hết sức!”.
——–
Anh cẩn thận bắt
mạch, viết thuốc, vài bệnh nhân này là bệnh nhân thuộc khoa tiêu hóa, cho nên
bình thường đều có bệnh giống nhau ở vị tràng, anh không dám dùng thuốc mạnh,
lại xem xét cho thêm một ít thuốc sơ can lí khí, ôn vị hòa trung*.
(*sơ can lí khí,
ôn vị hòa trung: khai thông gan chỉnh khí, ổn định dạ dày điều hòa bên
trong)—hic mấy cái từ chuyên môn thật khó dịch. ::>_<::
Một bệnh nhân
hỏi anh: “ Bác sĩ, tôi mỗi ngày uống thuốc đông y đều bị nôn ra dịch dạ màu
vàng xanh, sao lại thế này?”.
Anh nhìn xem
bệnh án, giải thích: “Có thể bột sâm tam thất có chút kích thích, nhưng không
có trở ngại, nếu anh cảm thấy không thoải mái có thể hỏi bác sĩ chủ trị của
anh, đem một ngày uống ba lần giảm xuống hai.”
Liêu chủ nhiệm
lấy lại xem: “A, là bệnh nhân tiểu Hứa, tại sao lại không nghe anh ta nói qua?”
Bỗng nhiên, đèn
bên trong phòng bệnh phụt tắt, vào buổi chiêu mùa đông vốn là trời sớm đã tối,
bệnh nhân đều cả kinh, lập tức có y tá đã chạy tới: “Khả năng mất điện, sẽ lập
tức có điện ngay!”.
Có điện rồi, là
bên trong bệnh viện có máy phát điện, chỉ cung cấp cho bộ phận cấp cứu và bộ
phận nằm viện, Liêu chủ nhiệm hảo tâm: “Tiểu Hà, ngày mai cháu để y tá tới lấy
thuốc đi, tòa nhà đông y của cháu không có điện, ở đâu cũng nhìn không rõ
ràng”.
Hà Tô Hiệp gật
gật đầu: “ Cháu trước đem đơn thuốc cầm đi, nếu có điện, cháu để cho bọn họ lập
tức liền đun thuốc mang tới.”
Liêu chủ nhiệm
vỗ vỗ vai anh: “Cũng được, giúp chú chuyển lời hỏi thăm bố cháu!”
Hà Tô Hiệp gật
đầu, chính là anh nhớ, bản thân đã bao lâu rồi không cùng bố gặp mặt.
—–
May mà trong nhà
không mất điện, Hà Tô Diệp đang chuẩn bị mở cửa, phía sau truyền đến tiếng bước
chân, sau đó anh nghe thấy âm thanh quen thuộc, hữu khí vô lực: “Hà Tô Diệp,
anh hảo tâm thưởng cho chúng em một bữa cơm đi!”
Anh quay đầu,
kinh ngạc: “Lí Giới, Phương Khả Hâm*, các em tới đây làm gì?”
(* Tên bạn Hâm
này không phải là hâm đơ mà là chữ Hâm trong hâm mộ, cảm động nhé! ^_^).
Lí Giới buồn
bực: “ Trường học mất điện, Hà Tô Diệp, anh có biết, trường học chúng em đáng
thương muốn chết, khu nhà chẳng có máy phát điện, nhà ăn lại không cung ứng
cơm, tiệm cơm nhỏ xung quanh cũng không mở cửa….”
“Cho nên cứ tới
đây kiếm cơm ăn?” Hà Tô Diệp cười cười “Vào đi, trong nhà không có đồ ăn gì,
các em chấp nhận một chút.”
Cơm chiều tuy
rằng đơn sơ, nhưng Hà Tô Diệp tay nghề rất khá, bọn họ vừa ăn vừa liên tục trầm
trồ khen ngợi.
Lí Giới là sư đệ
của Hà Tô Diệp, hai nhà cũng có quan hệ mấy đời, anh vẫn xem Hà Tô Diệp là anh
, lại coi nhà của anh giống như nhà của chính mình mà tự nhiên như ruồi,
cơm nước xong liền vứt lại bát đũa lên mạng chơi điện tử, ngược lại Phương Khả
Hâm xấu hổ: “ Hà Tô Diệp, đã làm phiền anh rồi.”
Hà Tô Diệp cười
cười: “Không có việc gì, làm sao có thể để cho khách dọn dẹp chứ, để anh đi rửa
bát.”
Phương Khả Hâm
đành phải ở trong phòng đi lại, nhà của Hà Tô Diệp giống như chính anh vậy, đơn
giản, ngăn nắp, trên bàn học ở thư phòng xếp đầy từ điển thuốc các loại, sách
về các phương thuốc, luận văn đã viết được một nửa. Cô bỗng nhiên nhớ lại một
lần nào đó, hai năm trước, khi Hà Tô Diệp cùng Trương Nghi Lăng chia tay.
———
Không ai biết 4
năm trước cô thầm mến Hà Tô Diệp, lúc ấy cùng Lí Giới là học sinh trung học,
lại thi vừa khéo vào cùng trường Đại học, tự nhiên thành bạn tốt. Cô luôn không
ngừng từ trong miệng Lí Giới nghe nói vị đàn anh này thành tích học tập cao
chót vót, con người lại siêu cấp tốt, là thần tượng hắn sùng bái từ nhỏ, cũng
luôn vì bản thân mà quýt làm cam chịu.
Lần đầu tiên
cùng Lí Giới đi ăn cơm, chính là lúc nhìn thấy Hà Tô Diệp mỉm cười để Trương
Nghi Lăng gắp sủi cảo cho mình, anh cũng không động đến chiếc đũa, chuyên chú
nhìn Trương Nghi Lăng, ánh mắt chiều chuộng dịu dàng, mà chính mình hình như
nhìn một lần đã thích Hà Tô Diệp, một người con trai tuấn dật ôn nhu như
vậy,trong nháy mắt, cô tin tưởng vào nhất kiến chung tình*.
(* nhất kiến
chung tình: nhìn một lần đã yêu, tình yêu sét đánh)
Nhưng cô có cái
tư cách gì đi quấy rầy, Hà Tô Diệp cùng Trương Nghi Lăng là đôi tình nhân tiêu
biểu mà mọi người đều biết, quen bọn họ mọi người sẽ cảm thán ông trời tác hợp
cũng chỉ có thể được như thế mà thôi, bản thân đành phải ngoan ngoãn trước mặt
anh làm một tiểu sư muội, yên lặng chú ý nhất cử nhất động của anh, cố ý vô
tình bắt trước cách ăn mặc của Trương Nghi Lăng, tìm một ít ca bệnh đến hỏi,
chỉ vì tham lam khoảnh khắc ngốc nghếch ở bên anh, dù cho, anh không phải học
khoa thị giác. Cứ nghĩ rằng bọn họ sẽ kết hôn, sau đó sẽ có đứa nhỏ đáng yêu,
làm bạn với nhau đến bạc đầu, nhưng tất cả đã theo Trương Nghi Lăng đi nước ngoài
vẽ lên một dấu chấm hết.
Cô thật sự không
hiểu, yêu nhau như vậy hai người nói thế nào chia tay liền chia, chân trời góc
bể, không một nửa phần quan hệ.
Cô tiếp tục nhớ
lại Hà Tô Diệp nói với Trương Nghi Lăng, ở cái đêm mưa ấy, trước mặt cô cùng Lí
Giới, nói: “Cô muốn đi thì đi đi, đi rồi mong cô không cầ
